Chuyện này thật là quá khó có thể giải thích, Phục Hạ đè lại thái dương mình: "A, Sư tỷ,"
Ninh Dung quan tâm mà nhìn qua.
Phục Hạ vẻ mặt thống khổ: "Ta đau đầu."
Sư muội lại hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Nhưng khi Ninh Dung bưng chén trà, tay vẫn khẽ run lên, rồi lại đạm nhiên mà nhấp một ngụm: "Vậy trở về nghỉ ngơi cho tốt đi."
Phục Hạ nhìn Ninh Dung cái dạng này, đột nhiên có chút run sợ.
Người trước mắt này giống như cái gì cũng biết.
Biết mình diễn ra vẻ ốm yếu, biết mình cái da này phía dưới đã thay đổi người, biết mình vì cái gì đột nhiên đối với chuyện của Yếm Xuân lại cảm thấy hứng thú như vậy.
Cảm giác này cùng lần đầu tiên nhìn thấy Ninh Dung khi nảy lên sự quen thuộc giống nhau, tới đột nhiên, không hề có dấu hiệu. Biến mất đồng dạng cũng rất nhanh.
Phục Hạ rất nhanh liền xem nhẹ cảm xúc khác thường của mình, nhìn Ninh Dung, không có một chút áy náy, hơn nữa được một tấc lại muốn tiến một thước: "Nhưng thật sự rất đau, nghỉ ngơi một chút khả năng không có tác dụng gì."
Ninh Dung đem chén trà đặt tới trên bàn, nhìn Phục Hạ cười hì hì, không có một chút thống khổ nào, bất đắc dĩ mở miệng: "Vậy ngươi ngày mai không cần đi Dịch An Nhai? Như vậy còn đau đầu?"
"Không đau không đau."
Phục Hạ vẫn biết dừng đúng lúc, nàng gật gật đầu, lập tức lại nói: "Vẫn muốn đi, còn phải đưa cho sư tỷ canh gà."
"Không cần."
Ninh Dung hơi hơi rũ mắt: "Ngươi an tâm nghỉ ngơi đi."
Phục Hạ liên tục xua tay: "Không có việc gì không có việc gì."
Ninh Dung không nói chuyện, nàng liền lại sáp lại gần một chút: "Sư tỷ nếu cảm thấy ngượng ngùng thì ngày mai liền uống nhiều một chút được không? Ta hầm một cái canh gà công phu lắm."
"Chính ngươi hầm?"
Thanh âm Ninh Dung rõ ràng mang theo kinh ngạc, nàng nhìn Phục Hạ, có chút không thể tưởng tượng.
"Đúng vậy,"
Phục Hạ u oán: "Mỗi lần ta đều chính mình hầm, sư tỷ lại mỗi lần đều chỉ uống một chút như vậy."
Ninh Dung nghĩ đến canh gà đã lâu như vậy, cảm thấy giọng nói mình có hơi khô.
Canh gà kia xác thật rất ngon, không biết vì cái gì, nhưng luôn mang theo một loại cảm giác khác, mỗi lần ngửi được cái hương vị kia là lòng lại xao động.
Ninh Dung không biết vì sao mình lại như vậy, nhưng thật sự khống chế không được cảm xúc của mình. Huống chi nàng chưa từng có nghĩ tới người này còn sẽ hầm canh gà, cho nên liền cho rằng đây chỉ là lấy từ bếp nhỏ, vì thế mỗi ngày đều chỉ là nho nhỏ nhấp hai ngụm mà thôi.
Trăm triệu không nghĩ tới lại là nàng chính mình tự tay hầm sao?
Ninh Dung nghĩ đến việc mình đã không uống nhiều như vậy ngày, trong lòng hình như phủ một tầng sương mù, xám xịt mang theo chút buồn bã.
Lần trước tiếc nuối như vậy là khi biết chuyện của Yếm Xuân tiền bối, điên cuồng tiếc nuối chính mình sinh quá muộn không có gặp qua phong thái của Yếm Xuân tiền bối.
Nàng lại đem cái ly vừa mới đặt tới trên bàn cầm lên, nhấp một hớp nước trà.
Mới uống vào là vị chát, nhưng sau khi uống là vị cam nhàn nhạt.
Ninh Dung nghĩ canh gà mùi hương, trong lòng tiếc nuối càng sâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!