Phục Hạ trong lòng nhớ chuyện này, cẩn thận nghe xong trong chốc lát lời nói của Ninh Dung, đối chiếu với chính mình.
Trừ bỏ việc Ninh Dung không hề che giấu, thậm chí phóng đại rất nhiều lời tán dương, những sự kiện cụ thể khác, đại khái, hình như, thì lại chính là mình?
Cái gì độ kiếp, cái gì phi thăng, cái gì ẩn cư, cái gì phong ấn ma cảnh, thì lại chính là mình a.
Nhưng mà cái thế giới trong vở kịch vô lý này sao? Mình cũng không có thành lập một cái tông môn kêu Niệm Hàn tông a.
Phục Hạ buổi tối trở về lập tức liền đi tìm tông sử của Niệm Hàn tông.
Mình làm sao không thể hiểu được, liền thành sư tổ?
Tàng Thư Các im ắng, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua rừng cây phía sau. Tuy Tàng Thư Các có tiếng người hô hấp, nhưng cũng không có tiếng nói chuyện, chắc là đang chuyên tâm đọc sách thôi.
Phục Hạ nghĩ như vậy, không có một chút phòng bị mà đi về phía trước.
Lại thấy tầng đỉnh có một phiến cửa sổ nho nhỏ, hiện tại bị người mở một nửa, ánh trăng chiếu vào, rọi thẳng lên người đang ngồi bên cửa sổ.
Cùng với người chuyên chú nhìn thiếu nữ đang ngồi dưới đất bên cạnh.
Phục Hạ nhìn thấy hai người kia, lập tức cầm tông sử xoay người muốn chạy.
Không phải là không thể làm các nàng biết mình đối với tông sử hoàn toàn không biết gì cả.
Đơn thuần chỉ là bởi vì...
Không khí giữa hai người quá mức triền miên, Phục Hạ thật sự không nghĩ qua đi quấy rầy.
Thời gian trong thoại bản luôn nhoáng lên cái là mười ngày nửa tháng, Phục Hạ cũng không có cảm thấy có cái gì không đúng.
Hiện tại thật sự xuyên vào thoại bản, mới biết được, tình cảm của hai người trẻ tuổi này tiến triển có bao nhiêu nhanh.
Cốt Ngọc hiện tại tuy rằng bề ngoài nhìn vẫn là khí tràng toàn bộ khai hỏa, khí thế bức người của đại lão, nhưng bởi vì đã không có ký ức, cho nên trong mắt luôn mang theo một chút mờ mịt, rất ỷ lại Hư Chiêu Hàm. Mỗi khi nhìn Hư Chiêu Hàm thời điểm đều nhìn không thấy người khác.
Ban đầu vội vàng thoáng nhìn, Phục Hạ cho rằng Hư Chiêu Hàm đang ngồi dưới đất đọc sách, nhưng mà vừa mới nhìn thoáng qua, Phục Hạ liền phát hiện, lớp vải dệt phía dưới Hư Chiêu Hàm không phải váy của nàng, nhưng là đệ tử phục màu xanh nhạt của Cốt Ngọc.
Này cũng nhưng mà mới nửa tháng a?!
Phục Hạ nhịn không được cảm khái.
Rõ ràng mình còn sớm hơn Cốt Ngọc một ngày đi vào nơi này, nhưng mà mình hiện tại cũng bất quá chỉ là quấn lấy chỗ dựa nhỏ đáp ứng cho mình ăn cơm mềm mà thôi. Mình mỗi ngày đều cấp chỗ dựa nhỏ đưa canh gà, chỗ dựa nhỏ cũng chỉ là nhẹ nhàng nhấp hai ngụm, uống nhiều một ngụm cũng không chịu, mỗi lần nhấp xong còn nhìn mình, cứ như hai ngụm đó là một nhiệm vụ vậy.
Nhưng mà người ta hai người trẻ tuổi, hiện tại đều có thể cùng nhau buổi tối tới Tàng Thư Các đọc sách, cùng nhau nói phong hoa tuyết nguyệt.
Đều nguyện ý đem quần áo của mình cho người ta đặt ở phía dưới lót.
Phục Hạ sâu kín thở dài, cũng không nghĩ mình vì cái gì cùng người ta một đôi sớm muộn gì sẽ kết thành đạo lữ lại đi so sánh những thứ này, vội vàng liền muốn chạy nhanh, không quấy rầy hai nàng hẹn hò.
Nhưng Cốt Ngọc và Hư Chiêu Hàm đã nhìn thấy nàng.
Hư Chiêu Hàm suy nghĩ một hồi lâu, mới từ trong đầu mình moi ra được vị sư tỷ này. Nàng thoải mái hào phóng gọi lại Phục Hạ: "Phục Hạ sư tỷ tới tìm cái gì a? Sao thấy ta liền chạy a."
Phục Hạ dừng bước chân, quay đầu đối Hư Chiêu Hàm cười cười. Cho dù biết Hư Chiêu Hàm cuối cùng sẽ cùng Cốt Ngọc ở bên nhau, nhưng mà ở hiện tại mọi chuyện đều chưa có kết quả, vì chính mình biết kết cục liền trêu ghẹo Hư Chiêu Hàm, rõ ràng là không đúng.
Vì thế Phục Hạ liền cũng cười cười, trả lời Hư Chiêu Hàm câu hỏi thứ nhất: "Tới tìm tông sử."
Hư Chiêu Hàm cũng thấy được tông sử trong tay nàng, có chút nghi hoặc: "Sư tỷ tìm cái này làm gì a? Ngươi có cái gì không biết a?"
"Hôm nay Đại sư tỷ nói, sư tổ chúng ta là Phục Hạ Phong chủ, ta không nhớ rõ có chuyện này a."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!