Chương 28: Vị Tỷ Tỷ này cũng rất tốt

Thời điểm Đại Tiểu Thư Trần Lang Các lập khế ước rất nhanh liền đến.

Tông chủ từ hai ngày trước đã mang theo Phục Hạ và Ninh Dung xuất phát từ Niệm Hàn Tông. Đương nhiên không có khả năng chỉ có ba người đi, phía sau ba thầy trò còn theo một ít đệ tử bình thường của Niệm Hàn Tông, cưỡi linh thú, kéo hạ lễ tặng cho Trần Lang Các.

Phục Hạ nhìn những con ngựa trắng có cánh rất lớn kia, có chút kinh ngạc.

Nàng vẫn luôn biết có linh thú như vậy, cũng vẫn luôn muốn ngồi xe do linh thú kéo, nhưng vì các loại nguyên nhân — chủ yếu là không có tiền, hơn nữa tốc độ linh thú có chút chậm, mỗi lần nàng muốn đi ngồi linh thú của người khác, đều bị giục đi nhanh lên, có rất nhiều chuyện chờ nàng chủ trì công đạo.

Cho nên vẫn luôn không có cơ hội.

Lần này đại khái cũng không có, Tông chủ còn ở đó, mình tuy vẫn chưa Trúc Cơ, nhưng cũng muốn đi theo chỗ dựa nhỏ cọ kiếm của nàng, không thể ngồi trên linh thú cùng nhiều hạ lễ như vậy.

Phục Hạ nhìn linh thú kia, đặt cho bản thân một quyết tâm lớn lớn hơn nữa.

Chờ đến khi chỗ dựa nhỏ lợi hại, ta cũng muốn nàng mua cho ta một con linh thú!

Ninh Dung vẫn luôn nhìn Phục Hạ, thấy nàng nhìn linh thú mấy lần nữa, tưởng tượng một chút, liền đoán được Sư Muội đang suy nghĩ gì.

Sư Muội rõ ràng sợ độ cao, ngồi trong xe do linh thú kéo hẳn là sẽ tốt hơn một chút.

Nhưng mà... Ninh Dung nhanh chóng liếc Tông chủ một cái.

Chính là, nếu Sư Phụ biết Sư Muội một người tu tiên sợ độ cao, khẳng định sẽ bắt Sư Muội khắc phục, nói không chừng còn sẽ bắt Sư Muội đứng ở chỗ cao mà thích ứng. Không thể nói với Sư Phụ Sư Muội sợ độ cao.

Ninh Dung còn đang suy nghĩ phải làm sao bây giờ. Phục Hạ liền đã đi tới, rất tự nhiên mà đứng ở sau lưng Ninh Dung, kéo ống tay áo Ninh Dung, ghé vào tai Ninh Dung nói: "Sư Tỷ..."

Ninh Dung quay đầu lại, hỏi: "Ừm?"

Phục Hạ dịu dàng dỗ dành: "Ta cũng muốn một con linh thú."

Phục Hạ đời trước cũng chỉ gặp qua linh thú, biết linh thú rất quý.

Nàng không biết, người tu tiên bình thường không dùng đến linh thú. Linh thú cũng rất khó thuần phục, thông thường, chỉ có Môn Phái mới có thể nuôi linh thú, dùng để vận chuyển vật phẩm trân quý.

Ninh Dung không biết Phục Hạ không biết, nàng dùng logic của mình nghĩ nghĩ, cho rằng Phục Hạ là trông cậy vào mình nhanh chóng trở thành Tông Chủ Niệm Hàn Tông.

Đại bất kính, Ninh Dung liếc Tông chủ vẫn còn khỏe mạnh — cũng mới hơn một trăm tuổi.

Như vậy dường như không tốt lắm, nhưng nếu để Sư Muội chờ thì còn không biết phải đợi bao lâu đây?

Lần đầu tiên, Phục Hạ nói yêu cầu của mình mà chỗ dựa nhỏ không ngay lập tức đồng ý.

Phục Hạ lại có chút không thích ứng, nhìn chung quanh muốn xem biểu tình chỗ dựa nhỏ.

Không thấy được.

Tông chủ thấy người đều đến đông đủ, liền ngự kiếm đi rồi.

Ninh Dung cũng đuổi theo.

Phục Hạ còn đang suy nghĩ chỗ dựa nhỏ không đồng ý yêu cầu của mình, còn đang suy nghĩ chỗ dựa nhỏ vì sao không đồng ý, liền nghe được naàng bên tai thì thầm: "Cái này, có lẽ sẽ mất thật lâu... Ngươi không nên gấp gáp a."

Phục Hạ hoàn toàn không biết gì cả ngoan ngoãn gật đầu, lại thúc giục: "Nhưng cũng không thể quá lâu a..."

Một chút cũng không biết Ninh Dung đã trải qua bao nhiêu rối rắm, mới nói ra lời đại bất kính lớn như vậy.

Từ Niệm Hàn đến Trần Lang đại khái cần hai canh giờ thời gian.

Rõ ràng lần trước đi theo chỗ dựa nhỏ tới, Phục Hạ rúc ở sau lưng chỗ dựa nhỏ, cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh. Nhưng lần này đi theo Tông chủ, chỗ dựa nhỏ không nói chuyện với Phục Hạ, Phục Hạ liền cảm thấy đi quá chậm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!