"Ninh Dung Sư Điệt thật lợi hại, cư nhiên lại có thể tìm được thanh kiếm lợi hại như vậy."
"Đúng vậy đúng vậy, ta ở bên ngoài Kiếm Trủng đều có thể cảm nhận được rung động bên trong, cũng chẳng biết Ninh Sư Điệt rốt cuộc đã cầm được một thanh pháp khí lợi hại đến mức nào."
"Thế hệ trẻ hiện tại, quả thật không thể coi thường a."
Những người đi cùng Ninh Dung lần này, phần lớn đều là đệ tử cùng thế hệ với Sư Phụ nàng, bối phận đã cao hơn nàng một bậc thì thôi, người nhỏ tuổi nhất cũng lớn hơn nàng mười mấy tuổi. Hiện tại nhìn trường kiếm cổ xưa trong tay Ninh Dung, tuy không biết thanh kiếm này rốt cuộc là kiếm gì, nhưng vẫn vì động tĩnh do Kiếm Trủng phát ra mà cảm nhận được sự lợi hại của thanh kiếm này, vì thế tấm tắc khen ngợi.
Ninh Dung không có chút kiêu ngạo nào, nhưng cũng không nói dối rằng đó là vận may, chỉ lễ phép lắc đầu: "Quá khen."
Nàng đại khái nhìn một chút, thấy pháp khí mà các đệ tử Niệm Hàn Tông tìm được ở trên tay hoặc sau lưng bọn họ. Xác nhận mọi người đều đã tìm được rồi, nàng nhìn về phía Thanh Trưởng Lão dẫn đội.
Nếu đã có được kết quả mong muốn, vậy...
Có thể trở về rồi chứ?
Đã ở Kiếm Trủng nửa tháng, cũng chẳng biết Sư Muội...
Nghĩ đến người nào đó không có bất kỳ động tĩnh nào khi mình đi ra ngoài, Ninh Dung mím môi, mặt không đổi sắc bác bỏ ý nghĩ vừa lóe lên, ngược lại nghĩ:
Cũng chẳng biết, Niệm Hàn Tông thế nào rồi.
Người nào đó đang nằm trên ghế bập bênh, trân quý mà cầm trường kiếm dày nặng nhưng lại nhẹ nhàng trong tay, cầm khăn tùy tiện tháo từ rèm sa xuống, từ từ lau chùi trường kiếm, nhìn ánh sáng lấp lánh như gợn nước trên thân kiếm, hài lòng gật gật đầu.
Cũng tạm được.
Cái lò của mình không uổng công nổ tung.
Bởi vì Ninh Dung dường như rất sốt ruột, cho nên Thanh Trưởng Lão rất nhanh liền mang theo đệ tử trở về.
Nói gì thì nói, đây cũng là một lần rèn luyện không lớn không nhỏ, trước khi trở về trước tiên phải đi báo cáo thành quả rèn luyện lần này với Tông chủ.
Sau khi Ninh Dung nói xong thu hoạch của mình với Tông chủ, lúc trở lại Mộ Thanh Phong, liền thu hoạch được một ánh mắt ai oán ở dưới gốc cây trong sân: "Sư Tỷ sao lại trở về muộn như vậy? Sư Tỷ nhà người ta đều trước tiên trở về xem Tiểu Sư Muội, sao chỉ có ngươi chậm rì rì?"
Ninh Dung mờ mịt: "Còn có ai Sư Tỷ?"
Ai biết còn có Sư Tỷ nào a, Phục Hạ nửa tháng không có ra cửa, càng không biết Sư Tỷ nhà người ta thế nào.
Cho nên nàng lý lẽ rõ ràng mà trừng mắt nhìn Ninh Dung một cái: "Không biết! Nhưng ta cảm thấy, Sư Tỷ sao lại có thể xem nhẹ mà đối đãi Sư Muội chứ?"
Phục Hạ nói xong, tự mình ngẫm lại xem mình quá đáng như vậy rốt cuộc có thể khiến tình kiếp của mình giận dỗi bỏ đi hay không.
Nhưng lần trước vì chuyện Yếm Xuân, Phục Hạ phát hiện chỗ dựa nhỏ còn để ý mình hơn mình tưởng tượng, vì thế cũng chỉ hơi lo lắng một chút, rất nhanh liền càng kiêu căng mà nhìn Ninh Dung, hỏi: "Có phải không?"
Ninh Dung gật đầu: "Ừm."
Vừa nói vừa đặt thanh kiếm sang một bên. Lấy ra bình sứ đẹp đẽ, rèm song sa, đệm dựa, gương đồng... mà mình mua ở dưới chân núi, mang lên cho Phục Hạ.
Ban ngày Phục Hạ đi theo chỗ dựa nhỏ sắp xếp lại phòng, khoa trương chân thành biểu đạt sự cảm kích của mình cùng với sự yêu thích đối với những thứ này.
Nhưng bản chất Phục Hạ vẫn là một người không câu nệ tiểu tiết, đối với những thứ này cũng không thực sự hiểu, càng không biết vì sao chỗ dựa nhỏ đột nhiên thay đổi những thứ này cho mình, chỉ là khi ngồi trên ghế mới dựa vào đệm dựa mềm mại vững chắc, mới ẩn ẩn đoán được một chút.
Chỗ dựa nhỏ quả nhiên cẩn thận lại đặc biệt biết chăm sóc người a.
Ban ngày chỗ dựa nhỏ không nói, Phục Hạ cũng không hỏi nàng đã thu hoạch được bảo bối gì ở Kiếm Trủng.
Buổi tối liền hóa thành Yếm Xuân, cầm thanh kiếm rèn ra từ chín cái lò nổ tung của mình, đi tìm chỗ dựa nhỏ.
Ninh Dung vừa mới tìm được thanh kiếm này, không giống với kiếm không mài bén thống nhất của Niệm Hàn Tông, cho nên vẫn đang luyện tập thích ứng. Nghe được tiếng bước chân thì ngẩng đầu nhìn lại, Tiền Bối lâu ngày không xuất hiện lại xuất hiện trên thềm đá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!