Ninh Dung không biết Sư Muội bị làm sao, nhìn Sư Muội rồi nhìn lại những đồ vật rơi vãi trên mặt đất, có chút nghi hoặc: "Vì sao không có người?"
Phục Hạ thở dài: "Đệ nhất Tông chủ còn chưa có băng hà sao?"
Ninh Dung: "... Nghe nói là nhập ma mà băng hà."
Phục Hạ chờ chỗ dựa nhỏ nói câu tiếp theo.
Chỗ dựa nhỏ quả nhiên nghiêm túc suy nghĩ, hình như hết sức nghi hoặc: "Tiền Bối kia ngày hôm qua trên người không có ma khí."
"Có thể là người khác đi."
Phục Hạ nói, cúi đầu nhìn ngọc vỡ vụn trên mặt đất.
Chiếc giường kia trong một góc vẫn còn phát sáng, phía trên phủ kín những vết rạn giống như mạng nhện, chỗ vết rạn thì ảm đạm — nhìn có vẻ rất thoải mái. Phục Hạ chậm rãi đi qua, ngồi xuống.
Ninh Dung nhìn Sư Muội đi đến chỗ nào ngồi vào chỗ đó, không chịu đứng lâu một chút, có chút bất đắc dĩ: "Vậy cái này chính là Động Phủ của Tông chủ? Vì sao nhiều năm như vậy không có người tìm được địa phương này, chúng ta gần đây liền tìm tới rồi?"
Phục Hạ ngồi trên giường ngọc, vuốt viên ngọc sáng bóng và ẩm ướt dưới tay, ngón tay lướt qua vết rạn, cảm thấy trên người ấm áp. Nàng dựa lưng về phía sau, cảm thấy chiếc giường này hình như là nam châm, hấp dẫn nàng nằm xuống ngủ một giấc.
Chỗ dựa nhỏ hiện tại không hiểu ra sao, không biết vì sao mình lại dễ dàng tìm tới Động Phủ này.
Phục Hạ nghe chỉ muốn gõ vào đầu nàng để nói cho nàng biết, không phải nàng dễ dàng tìm được, là mình đã tốn rất nhiều công sức để tìm ra.
Phục Hạ nhìn chỗ dựa nhỏ ở trong Động Phủ đen như mực đi đi lại lại, ngồi xổm trên mặt đất xem dược liệu trong một góc, xem ngọc vỡ vụn rơi đầy đất, xem vết khắc trên vách đá — thân thể càng ngày càng mềm nhũn, chỉ muốn nằm xuống ngủ một lát.
Phục Hạ bỗng nhiên giật mình, nàng ấn viên ngọc dưới thân, cảm giác viên ngọc này càng ngày càng ẩm và mềm.
Chỗ dựa nhỏ còn đang quan sát bốn phía, không có chú ý tới nàng.
Phục Hạ giơ tay, nhìn bàn tay phải vẫn đang ấn trên giường ngọc.
Lòng bàn tay vốn trắng nõn pha chút hồng hào hiện tại càng thêm sáng bóng, tản ra ánh sáng giống như ngọc mềm, da thịt trong suốt, dường như có thể nhìn thấy mạch máu bên dưới.
Nhưng bên dưới không có mạch máu, chỉ có máu, đang chìm dần xuống, dường như muốn rút hết vào tủy xương.
Ánh mắt Phục Hạ rùng mình.
Ninh Dung vừa mới ngồi xổm trong góc đột nhiên dừng động tác, cơn gió ẩn ẩn thổi từ bên ngoài vào cũng dừng lại.
Phục Hạ nhìn tất cả yên lặng, chậm rãi ấn tay tiếp theo lên giường ngọc. Nàng nhìn chằm chằm tay mình không chớp mắt.
Chính là vẫn từng chút một càng ngày càng mệt mỏi, Phục Hạ mở to mắt không chịu ngủ. Ý thức vẫn dần dần trở nên mơ hồ.
Phục Hạ thì thanh tỉnh.
Nàng thanh tỉnh biết mình hiện tại ở Niệm Hàn Tông, ở Động Phủ dưới Dịch An Nhai, nàng thậm chí biết mình hiện tại ngồi trên một chiếc giường ngọc, cơ thể này của mình không thực sự ổn.
Nhưng nàng xác thật cũng thấy được một chút chuyện khác.
Là một ngôi nhà gỗ nhỏ.
Trước nhà là một cái sân nhỏ, ánh mặt trời lúc này vừa vặn, giữa sân có một cái ghế bập bênh, có người gác chân phơi nắng nằm trên ghế. Bên cạnh một cô bé miễn cưỡng giơ ô: "Giữa trưa rồi, ta nên đi nấu cơm."
"Ngươi nấu cơm làm gì, ta lại không ăn, cơm ngươi nấu lại không ăn được."
Người trên ghế bập bênh nói xong câu đó, lắc lư trên ghế bập bênh, tiếp theo lại nằm yên, nàng hình như là nghĩ tới cái gì: "Aiz, ngươi là phàm nhân à, ngươi cần ăn cơm đúng không?"
Một con chim nhạn xẹt qua trên không trung, Phục Hạ nhìn người nằm trên ghế đứng dậy, đi về phía nhà bếp hai bước, dưới ánh mắt chờ mong của cô bé, lại lui về: "Aiz, ta sao lại quên mất, ta không biết nấu cơm mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!