Phục Hạ nghĩ nát óc cũng không thể tưởng tượng nổi bản thân làm sao lại châm ngòi mối quan hệ giữa chỗ dựa nhỏ và Sư Môn, làm sao lại thành Ma Tộc nằm vùng.
Trời cao chứng giám, ngày hôm qua nàng chính là còn chưa hề nhắc tới Niệm Hàn Tông a!
Nhưng chỗ dựa nhỏ ngày hôm qua xác thật không thích hợp, hôm nay lại nói tiếp chuyện này cũng xác thật là giận dữ ra mặt.
Phục Hạ cố gắng hồi tưởng xem mình ngày hôm qua nói lời nào đại nghịch bất đạo để châm ngòi, cuối cùng cũng chỉ nghĩ tới đề tài duy nhất có liên quan đến Niệm Hàn Tông — Sư Muội phế vật, chính là bản thân.
Phục Hạ thâm trầm nhìn chỗ dựa nhỏ của nàng, chỗ dựa nhỏ nói xong câu kia liền cái gì cũng không nói, chỉ cúi đầu chuyên tâm ăn canh.
Thoạt nhìn vẫn còn rất buồn bực.
Sư Muội hẳn là cái gì cũng không biết.
Phục Hạ trong lòng cào cấu, rốt cuộc cũng không tiện truy vấn thêm.
— Tối đó Yếm Xuân liền dồn Ninh Dung vào một góc, một bên tiện tay chữa trị toàn bộ thương tích cho nàng, một bên nghiến răng nghiến lợi ép hỏi: "Ta làm sao lại châm ngòi quan hệ giữa ngươi và Sư Môn?"
Ánh mắt nàng lưu chuyển, liền lộ ra một chút xảo quyệt hoàn toàn khác biệt lúc nãy: "Ngươi để ý Tiểu Sư Muội của ngươi như vậy à?"
Ninh Dung hiện tại động cũng không thể động, nghiêng đầu muốn né tránh Yếm Xuân. Nàng một câu không nói, một bộ dáng thà chết không khuất phục.
Kỳ thật giữa trưa, khi đi cùng Tông chủ nói chuyện về việc Niệm Hàn Tông có thêm một Tiền Bối xa lạ, Ninh Dung liền ý thức được sự bất thường.
Tiền Bối này thường xuyên ra vào Niệm Hàn Tông, nhưng Tông chủ lại hoàn toàn không biết, như vậy ít nhất là có thể chứng minh, thực lực của người này, vượt trên Tông chủ.
Yếm Xuân nhìn dáng vẻ này của nàng, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, hậm hực buông tay, lui về sau hai bước, hỏi: "Haiz, ngươi làm sao lại cảm thấy ta là Ma Tộc?"
— Ma Tộc chân chính vừa mới bị Tả Hữu Hộ Pháp tìm được. Cốt Ngọc đã quên chuyện ở Niệm Hàn Tông sau khi được giải độc và bị hai Hộ Pháp lôi trở về Ma Giới cùng tiểu cô nương chính đạo không biết tự lượng sức đã lập khế ước với nàng
Ninh Dung hơi hơi nhíu mày, không nói lời nào.
Sao ở trước mặt Yếm Xuân lại là dáng vẻ này a?! Một chút cũng không đáng yêu!
Yếm Xuân thở phì phì, u oán nhìn Ninh Dung, vẫn là cúi đầu trước: "Ta phải làm thế nào mới có thể làm ngươi tin tưởng ta là người tốt?"
Ninh Dung cung kính, nói ra những lời không hề sơ hở: "Tiền Bối không cần làm ta tin tưởng, Tiền Bối không cần phải để ý suy nghĩ của ta."
......
Ngươi ở trước mặt Phục Hạ cũng không phải là như vậy a?!
Yếm Xuân nghĩ mãi cũng không ra rốt cuộc là nơi nào xảy ra vấn đề, lại cảm thấy nếu cứ nghĩ là do mình nói xấu Phục Hạ nên Ninh Dung mới không thích Tiền Bối này, thì hình như có chút tự thiếp vàng lên mặt.
Nàng chỉ có thể ngồi một bên nhìn Ninh Dung chăm chú luyện kiếm.
Đường kiếm ngang, cú xoay người, rồi phản kích. Càng nhìn càng thuận mắt.
Tuy rằng vẫn còn một số chiêu thức chưa thực sự đúng chỗ, nhưng càng ngày càng tốt.
Yếm Xuân nhìn một lát liền ngáp một cái, có chút mệt nhọc.
Nhưng không thể ngủ!
Còn đang tính toán dùng thân phận này kéo gần khoảng cách với Tình Kiếp mà, sao lại có thể ngủ khi chuyện còn chưa thành chứ?
Yếm Xuân tùy tay bẻ một cành cây từ nhánh cây, tuốt sạch lá cây, lấy nhánh cây làm kiếm, lợi dụng lúc Ninh Dung phản kích, dùng nhánh cây đối kiếm với nàng.
Như vậy đi, trước hết làm chỗ dựa nhỏ biết mình là Yếm Xuân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!