Ninh Dung tỉnh lại đã là ở trong phòng của mình.
Trước mắt là chiếc giường sa màu xanh nhạt quen thuộc, nàng còn đang hoảng hốt, trước mắt đột nhiên thò qua một khuôn mặt.
Phục Hạ sâu kín nói: "Sư Tỷ, ngươi làm ta sợ muốn chết."
Ninh Dung há miệng muốn giải thích mình không có việc gì, nhưng vừa mở miệng đã là một chuỗi ho khan.
Phục Hạ không nói lời nào, cũng không giúp đỡ. Cứ như vậy sâu kín mà nhìn.
Ninh Dung bị ánh mắt này của nàng nhìn đến có chút rờn rợn, chờ đến khi cơn ho khan bình tĩnh trở lại, liền nghi hoặc mà nhìn Phục Hạ: "Làm sao vậy?"
Phục Hạ vẫn nhìn chằm chằm Ninh Dung, sâu kín thở dài, hồi lâu mới nói: "Thì ra ta cũng có a."
Ninh Dung không rõ nguyên do: "Có cái gì?"
Phục Hạ không trả lời nàng, chỉ một mực đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, lại không đầu không đuôi mà nói một câu: "Ta cho rằng ta không có."
Ninh Dung nhìn một lúc, sư muội không có ý định giải thích gì, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.
Ninh Dung trong lòng có chút khó chịu, vội vã dời đi suy nghĩ của Phục Hạ. Nàng liền nhớ tới một chuyện khác rất nghiêm túc: "Ta ngất xỉu đã bao lâu? Tiểu rượu hiện tại thế nào rồi. Nàng làm sao lại..."
"Một ngày, Tiểu rượu hiện tại bị nhốt ở địa lao. Nàng là Ma tộc."
Phục Hạ nhất nhất trả lời, ánh mắt nhìn Ninh Dung vẫn có chút không thích hợp.
Ninh Dung cố gắng xem nhẹ điều này, xốc chăn ngồi dậy định nói gì đó, nhìn áo trong màu trắng trên người mình, nàng dừng lại một chút, có chút thẹn thùng mà lại giơ tay vớt chiếc chăn vừa mới xốc qua đắp lên người. Nửa ôm chăn hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Phục Hạ giải thích đơn giản: "Lúc trước tới đây vì nàng trên người có thương tích lại trúng độc, cho nên Tông chủ không nhìn ra. Hiện tại thương tích đã lành, liền lại có thể dùng Ma khí."
Nói đến đây Phục Hạ liền nhớ tới những gì chỗ dựa nhỏ đã làm trước đó, vừa oán trách vừa tức giận: "Ngươi nói xem, lúc đó cái gì cũng không biết, ngươi chạy lên đài làm gì?"
Ninh Dung không nói lời nào.
Phục Hạ trước đó đã định bụng nói cho ra lẽ về hành vi của chỗ dựa nhỏ – cái kiểu làm gì cũng tích cực, rõ ràng còn có Trưởng Lão dài cổ nhìn, nàng lại vẫn tự mình xông lên. Nhưng suy nghĩ kỹ lại, lại cảm thấy nói như vậy hình như không thích hợp lắm.
Chỗ dựa nhỏ sở dĩ là chỗ dựa nhỏ của mình, bị mình nhắm trúng để dựa vào, chẳng phải là bởi vì nàng có cái dáng vẻ này sao.
Nhưng Phục Hạ vẫn không vui, cho nên nàng xụ mặt: "Ta rất lo lắng cho ngươi."
Ninh Dung trong lòng mềm nhũn, nhìn sắc mặt sư muội, giải thích: "Ta hiện tại không có việc gì a."
Ngươi hiện tại không có việc gì là bởi vì ngươi sao? Là bởi vì ta! Nếu không phải ta thì ngươi hiện tại không chừng đã ngỏm!
Ngươi nếu ngỏm, ta biết tìm đâu ra một người...
Tìm một người tốt như vậy để dựa vào a.
Vì những lời này, Phục Hạ càng tức giận hơn, nhưng lại không thể nói rõ với chỗ dựa nhỏ, chỉ có thể nghẹn ngào ấm ức hỏi lại: "Phải không?"
Ninh Dung gật đầu.
Phục Hạ: "Chính ngươi nhìn xem ngươi hiện tại thế nào."
Tuy rằng thương thế vốn dĩ không nặng, vì đột phá cho nên lại tự lành một chút, nhưng vẫn còn một chút nội thương.
Ninh Dung dùng Linh lực du tẩu quanh thân một chuyến, kinh hỉ mà ngước mắt nhìn Phục Hạ: "Ta đột phá?!"
Phục Hạ: "......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!