Chương 17: Nữ Tôn liền ở phụ cận

Phục Hạ trơ mắt nhìn chỗ dựa nhỏ ngã xuống, lần đầu tiên mất tin tưởng vào pháp thuật của chính mình.

Sao lại thế này?! Ta không phải đã chắn đại bộ phận công kích cho nàng rồi sao?!

Trái tim Phục Hạ ngừng đập một khoảnh khắc, không còn thời gian đi quản người khác thế nào, một cái lắc mình liền đến bên cạnh chỗ dựa nhỏ.

Nàng nhìn sắc mặt tái nhợt của chỗ dựa nhỏ, trong lòng hoảng loạn không biết làm gì.

Hô hấp cũng run rẩy, nàng đưa tay sờ Đan Điền của Ninh Dung.

Đan Điền vẫn còn bình an vô sự, trên người cũng không có thương tích gì nghiêm trọng.

Chỉ là... có lẽ vì tình huống vừa rồi quá nguy hiểm, Linh khí đột nhiên bùng nổ chạy loạn khắp nơi, cuối cùng chạy tới chạy lui vẫn quay về Đan Điền, nhưng vẫn không an phận, trực tiếp giải khai lá chắn vốn luôn ngăn cản đột phá từ Trúc Cơ lên Kim Đan.

Phục Hạ yên tâm một chút, nhìn gương mặt đang ngất xỉu của chỗ dựa nhỏ, bất đắc dĩ, nàng đưa tay dẫn đường Linh lực vẫn còn tán loạn trong cơ thể chỗ dựa nhỏ, từng chút quay trở lại Đan Điền.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Tông chủ, người đã đánh bất tỉnh Cốt Ngọc và đưa đi địa lao giam giữ, bước lại gần, hỏi Phục Hạ: "Ninh Dung thế nào?"

Phục Hạ: "Ngất xỉu, thương tích không nghiêm trọng."

Tông chủ gật đầu, cúi người định mang Ninh Dung về.

Phục Hạ vẫn còn đang xoa chỗ Đan Điền của Ninh Dung, thấy hành động của Tông chủ, nàng hơi khựng lại, mở miệng: "Tông chủ đi lo việc khác đi, ta mang Sư Tỷ về."

Ma Tu xuất hiện tại Tông Môn Đại Hội của Niệm Hàn Tông. Chuyện này truyền ra đủ để nhấc lên sóng to gió lớn. Huống chi hiện tại còn có rất nhiều Trưởng Lão của các môn phái khác, tất cả đều đang bàn tán về chuyện vừa xảy ra.

Tông chủ nghĩ đến liền thấy đau đầu, lại bực tức vì sao lại không cẩn thận mà nhặt về một người như vậy, cũng không cưỡng cầu nữa, chỉ thở dài: "Được, ngươi hãy chăm sóc nàng cho tốt."

Phục Hạ nhìn Tông chủ đi xa, nhìn chỗ dựa nhỏ vẫn còn nghiêng nằm trên mặt đất, bất đắc dĩ mà quay lưng về phía nàng, ngồi xổm xuống, kéo nàng lên lưng mình.

May mắn Ninh Dung hiện tại đã không còn ý thức, nếu không liền sẽ nhìn thấy người không lâu trước đây vừa mới đứng trên kiếm kéo tay áo nàng nói rằng mình sợ độ cao, hiện tại liền không cần cả kiếm, chỉ đi hai bước đã đến sân viện Mộ Thanh Phong.

Phục Hạ đặt Ninh Dung lên giường, do dự hồi lâu, mới hạ quyết tâm đưa tay cởi áo ngoài của Ninh Dung ra.

Bên ngoài cửa sổ trời đã vào trưa trên dưới Niệm Hàn Tông đều đang binh hoang mã loạn, chỉ có nơi này của Mộ Thanh Phong là yên tĩnh.

Ngoài cửa sổ là tiếng tiếng chim hót, lá cây xào xạc rung động, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào phòng. Người trên giường sắc mặt dần dần hồng nhuận lên, vì đột phá, thương tích trên người cũng đang tự lành.

Người ngồi bên mép giường mắt không chớp, chống cằm nhìn người trên giường.

Thời gian từng chút trôi đi, tất cả mọi thứ đều điềm tĩnh tốt đẹp.

Cho đến khi một âm thanh truyền đến — ban đầu chỉ là loáng thoáng, sau đó càng rõ ràng và lớn dần.

Trong Niệm Hàn Tông chỉ có một người vĩnh viễn không có một phút giây nào chịu ngồi yên.

Phục Hạ bị âm thanh này làm cho đau đầu, tuyệt vọng nghe Hư Chiêu Hàm khóc lóc chạy tới, càng chạy càng gần, sau đó đột nhiên đẩy tung cửa phòng, vừa khóc vừa nhào tới: "Sư Tỷ ngươi làm sao vậy?"

Phục Hạ từ lúc nghe thấy tiếng khóc của Hư Chiêu Hàm đã phong bế ngũ quan của chỗ dựa nhỏ, cho nên hiện tại Ninh Dung mới không bị tiếng động của Hư Chiêu Hàm đánh thức.

Hư Chiêu Hàm cũng không phải không có đầu óc, thấy Ninh Dung không mở mắt, liền đứng thẳng dụi dụi cái mũi, vừa khóc vừa hỏi Phục Hạ: "Đại Sư Tỷ làm sao vậy?"

"Giống như ngươi thấy đó,"

Phục Hạ nâng cằm, chỉ vào Ninh Dung: "Nàng ngất xỉu."

Hư Chiêu Hàm nghe vậy càng đau khổ, lại hỏi: "Nghiêm trọng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!