Thời gian thoáng chốc đã đến lúc thi đấu.
Ninh Dung cùng Phục Hạ với thân phận Sư Tỷ, liền không còn việc gì bận rộn, mỗi ngày chỉ ngồi trên đài quan sát các đệ tử thi đấu bên dưới. Cùng lắm chính là được Tông chủ dẫn đi gặp khách.
Cũng giống như Phục Hạ đã đoán, mọi người đều nhịn không được khoe khoang về đệ tử có thể một mình đảm đương một phía— chủ yếu là khoe khoang chỗ dựa nhỏ của nàng, sau đó lại liên quan nói đến nàng.
Nhưng điều đó cũng rất tốt a, mục đích của nàng đã đạt được một phần.
Chỉ cần sau này vẫn luôn đi theo bước này, mình liền có thể luôn luôn giống như lần này, chỉ làm những việc nhỏ nhặt, sẽ không bị chú ý, sau này cũng sẽ không bị giao cho nhiệm vụ lớn nào.
Thật là thoải mái!
Hiện tại cũng giống như vậy.
Tông chủ dẫn theo mấy đệ tử, đi tới vị trí của Các chủ Trần Lang Các.
Theo thường lệ, Các chủ Trần Lang Các khen ngợi lần thi đấu này được an bài rất tốt.
Tông chủ xua tay nói không dám nhận.
Sau đó lại đột nhiên nói: "Lần này là đệ tử một tay xử lý, ta còn sợ các vị cảm thấy có chỗ nào không hài lòng."
Các chủ cùng tất cả trưởng lão phía trước đều tiếp lời khen ngợi. Khen đệ tử có tiền đồ, tuyệt đối không phải hạng người hời hợt, hiện tại đã được như vậy, sau này tuyệt đối lợi hại hơn, có thể kế thừa y bát Tông chủ...
Phục Hạ đứng ở phía sau, nghe một lát liền có chút không đứng vững.
Nàng hướng bên cạnh nghiêng một chút.
Ninh Dung đứng ở phía trước liền duỗi một cánh tay lại, đỡ lấy cánh tay của nàng.
Phục Hạ lười biếng mà dồn trọng tâm vào cánh tay Ninh Dung đang đỡ, từ góc độ này nhìn qua, chỉ có thể nhìn thấy một chút mặt nghiêng của sư tỷ, nàng đang rất nghiêm túc nhìn Tông chủ nói chuyện với Các chủ ở phía trước.
Tóc đen như thác nước được dùng trâm ngọc vấn lên, đầu mang một cái quan(mũ), không có một sợi tóc nào phủ xuống, cho nên góc nghiêng lại càng rõ ràng.
Đường cong khuôn mặt cùng tính cách nàng giống nhau, mượt mà, nhu hòa. Mũi không tính là rất cao, đôi mắt cũng không tính rất lớn, tất cả mọi thứ nhìn qua đều là ôn hòa, bình thường, trung dung. Nhưng ghép lại với nhau lại đặc biệt, khiến người ta có cảm giác an toàn.
Hiện tại ánh mắt ôn hòa nghiêm túc đó đang nhìn Tông chủ, hơi khom người, một bộ dáng nghiêm túc lắng nghe lời dạy dỗ.
Vẫn là bộ dạng "Đệ tử nhà người ta" ổn trọng, nghiêm cẩn.
Ở nơi mà người khác không thấy, vị đệ tử nhà người ta này đỡ vị sư muội không nên thân phía sau, dùng đầu ngón tay viết trên cổ tay sư muội: "Chốc lát nữa liền đi về, giờ đứng thêm một lát. Rất khó chịu sao?"
Phục Hạ không nói lời nào, chỉ cảm thấy từng đợt tê dại truyền đến từ trên cổ tay.
So cả chín mươi chín đạo thiên lôi năm đó đánh xuống còn làm cho người ta tâm hoảng hơn.
Phục Hạ cũng viết chữ trên cổ tay chỗ dựa nhỏ: "Không có việc gì, sư tỷ đỡ, liền không có việc gì."
Trên cổ tay hình như còn sót lại cảm giác tê dại vừa rồi, Phục Hạ vừa viết chữ vừa cẩn thận quan sát phản ứng của chỗ dựa nhỏ.
Sau khi viết xong chữ cuối cùng, nàng cố ý dừng đầu ngón tay trên cổ tay trắng nõn kia một hồi lâu, cuối cùng chậm rãi lướt qua một đường, giống như chuồn chuồn lướt nước, lại chậm rãi thu hồi tay.
Phục Hạ chính là đang chơi xấu.
Nàng cũng được như ý nguyện mà nhìn chỗ dựa nhỏ phía trước lập tức đỏ vành tai.
Tông chủ đơn giản hàn huyên với mọi người, bên kia tất cả đệ tử đều đã về vị trí chờ thi đấu bắt đầu.
Tông chủ lại trở về chủ vị, nói một chút lời dặn dò và mong đợi đối với đệ tử mới, nói một chút quy tắc thi đấu. Cuối cùng tuyên bố thi đấu bắt đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!