Sau đó Ninh Dung lại hầm cho Phục Hạ hai lần canh gà, vẫn là hương vị đó, nhưng sau khi dùng hết loại trái cây mà Phục Hạ đã tìm được lần trước, nàng hầm lại thì ra một hương vị khác.
Không biết có phải vì lần đó Phục Hạ uống ít hay không, sau này Ninh Dung liền không hầm lại nữa.
Phục Hạ cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng chỗ dựa nhỏ lần đầu tiên làm, thấy nguyên liệu gì thì cho hết vào, cho nên mới làm ra hương vị này.
Nàng lại lấy cớ dưỡng thương nằm thêm hai ngày, Ninh Dung bận rộn, ngày thường không thể lúc nào cũng chăm sóc nàng, lại sợ mình không có ở đây thì nàng cứ nằm mãi sẽ buồn. Thế là đã gọi Hư Chiêu Hàm tới bầu bạn nói chuyện giải khuây với Phục Hạ.
Hôm nay Phục Hạ vẫn nằm trên giường xem thoại bản.
Kỳ thật quyển này nàng đã xem qua, câu chuyện rất khuôn sáo cũ, còn không thú vị bằng chuyện xưa của Hư Chiêu Hàm và Cốt Ngọc.
Phục Hạ giơ thoại bản, ánh mắt hư vô nhìn trang sách, trong lòng hồi tưởng lại cốt truyện của Hư Chiêu Hàm và Cốt Ngọc.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, vội vã, không chút ổn trọng, nghe liền biết không phải chỗ dựa nhỏ.
Phục Hạ liền cũng không để ý, tiếp tục đắm chìm trong hồi ức của mình.
Hư Chiêu Hàm và Cốt Ngọc còn khá ngọt ngào.
Cốt Ngọc là Ma tộc nữ tôn, tàn nhẫn độc ác, hỉ nộ vô thường, nhưng mặc kệ là lúc mất trí nhớ, hay sau này đã biết ký ức và trở về Ma tộc, chỉ cần Hư Chiêu Hàm ở đó, nàng chính là một trung khuyển tiêu chuẩn.
Những việc như lấy ngọc bài cho Hư Chiêu Hàm mua kẹo hồ lô, đều là việc cơ bản nhất.
Nghĩ đến khối ngọc bài của Cốt Ngọc, Phục Hạ hơi hơi xuất thần.
Cánh cửa đã bị người đẩy tung ra, người kia cười chạy tới: "Sư tỷ ngươi xem!"
Phục Hạ giật mình, còn chưa kịp xoay người, một bàn tay liền duỗi tới trước mắt nàng, trong tay nắm một chuỗi kẹo hồ lô: "Đại sư tỷ bảo ta cho ngươi!"
Phục Hạ theo chuỗi kẹo hồ lô nhìn qua, là Hư Chiêu Hàm.
Hư Chiêu Hàm một tay cầm kẹo hồ lô giơ lên trước mắt mình, tay kia còn cầm một chuỗi khác, thưởng thức ngon lành.
Vừa mới còn đang hồi ức, người đột nhiên đã tới trước mặt mình, người khác khẳng định sẽ xấu hổ, nhưng Phục Hạ không giống vậy.
Phục Hạ dường như không có việc gì mà đặt thoại bản sang một bên, nhận lấy kẹo hồ lô, cười nói cảm ơn với Hư Chiêu Hàm: "Cảm ơn tiểu sư muội, sư muội tốn tiền rồi "
"Không có việc gì!"
Hư Chiêu Hàm có lẽ cảm thấy kẹo hồ lô hơi chua, ăn như vậy một ngụm liền nhe răng nhếch miệng mà giơ kẹo hồ lô tới bên miệng Cốt Ngọc, nhất định phải Cốt Ngọc nếm một ngụm. Một bên còn không quên nói với Phục Hạ: "Là Đại sư tỷ cho tiền! Bảo ta mua kẹo hồ lô cho sư tỷ, chuỗi này của ta là thù lao ta mua kẹo hồ lô cho sư tỷ đó!"
Phục Hạ nhìn chuỗi kẹo hồ lô trong suốt như pha lê, nghe Hư Chiêu Hàm nói, làm nàng có chút vui vẻ
Nhưng nhìn Cốt Ngọc làm ra vẻ không tình nguyện nhận lấy kẹo hồ lô nhưng thực chất lại ngầm thuận theo, chút vui vẻ này đột nhiên biến thành vị chua không rõ.
Ta cũng muốn tiểu chỗ dựa ở đây.
Phục Hạ cắn một ngụm kẹo hồ lô, càng chua hơn.
Bên kia Hư Chiêu Hàm còn đang nói chuyện với Cốt Ngọc: "Hôm nay ta đi xem phần thưởng của cuộc thi đấu năm nay."
Cốt Ngọc không đáp lời, nhưng Hư Chiêu Hàm cũng không cảm thấy thất vọng, mà là tự mình tiếp tục nói: "Có một cái trâm cài, thật sự đẹp quá chừng! Nghe nói là tìm được từ động phủ của một tiền bối Dược Tu, thường xuyên mang theo có thể tĩnh khí ngưng thần! Hơn nữa thật sự rất đẹp! Xanh lục giống như Phỉ Thúy..."
Phục Hạ đặt kẹo hồ lô sang một bên, lại nhìn Cốt Ngọc.
Cốt Ngọc vẫn không nói lời nào, chỉ trầm mặc nhìn Hư Chiêu Hàm, trong mắt là sự cưng chiều và ôn nhu không hề che giấu.
Phục Hạ cảm thấy quai hàm mình chua xót, nàng tiếp tục cầm lấy thoại bản, thầm rủa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!