Chương 11: Cơ thể như sắt thép

Một lời nói dối thường cần phải kéo theo vô số lời nói dối khác để che đậy.

Phục Hạ rõ ràng điều này, nhưng nàng vẫn không hề hối hận, vẫn mặt không đổi sắc cùng chỗ dựa nhỏ than vãn: "Ta vốn là muốn đi theo sư tỷ, nhưng khi đi ngang qua thì ngửi thấy mùi huyết tinh từ tên Ma tộc kia, hắn cũng nhìn thấy ta. Ta không còn cách nào khác — may mà sư tỷ chạy tới kịp."

Ninh Dung nhìn bộ dạng này của Phục Hạ, cũng không nghĩ nhiều. Nàng một bên nói với Phục Hạ rằng mùi huyết tinh trên người tên Ma tộc kia có thể là do hắn giết người, một bên cầm thuốc hỏi Phục Hạ: "Muốn hay không đắp một chút?"

Phục Hạ gật gật đầu, tự mình cởi bỏ áo ngoài.

Vừa định nói với sư tỷ rằng khi bôi thuốc cần nhẹ nhàng một chút, liền thấy nàng đã đặt lọ thuốc xuống bàn, đứng thẳng người quay mặt đi ra ngoài cửa.

Lỗ tai nàng ấy vẫn còn đỏ.

Phục Hạ: "..."

Không vui.

Nhưng nàng vẫn không gọi Sư tỷ lại, mà tự cầm lấy lọ thuốc, nhẹ nhàng bôi một chút thuốc lên miệng vết thương nhỏ trên cánh tay.

Sư tỷ không tự mình làm cũng tốt. Bằng không, nàng thật sự không có cách nào giải thích vì sao vết thương lại ở trên cánh tay, mà lúc đó lại xoa b* ng*c.

Phục Hạ ngửi thấy mùi thơm thanh khiết của thuốc mỡ trong không khí, dùng lòng bàn tay xoa nhẹ xung quanh miệng vết thương, nhìn vết rách nhỏ trên cánh tay, hơi nhíu mày.

Kỳ thật, từ lúc vừa đến đây nàng đã phát hiện, nhiệt độ cơ thể nàng hơi lạnh hơn bình thường.

Chỉ là một chút lạnh hơn so với nhiệt độ cơ thể người bình thường.

Chỉ lạnh một chút, nếu không cẩn thận cảm nhận thì sẽ thấy bình thường. Cho nên lúc ấy Phục Hạ cũng không để tâm, chỉ cho là cơ thể suy yếu, khí đoản, nên mới bị nội hàn.

Nhưng mà hiện tại...

Phục Hạ nhíu mày, lau sạch thuốc mỡ vừa bôi lên, nhìn miệng vết thương rách nhỏ của mình, nhìn máu đỏ tươi thấm ra, chạm nhẹ một cái, nhìn những vết nứt chỉnh tề bên cạnh, càng thêm nghi hoặc.

Nàng đưa tay rạch thêm một vết thương nữa.

Máu tươi lập tức tuôn ra, đỏ tươi một mảng, nhưng không có nhiều mùi tanh.

Phục Hạ chịu đau, nhìn vết thương đó, cùng làn da bị máu nhuộm đỏ.

Kỳ quái, cơ thể này, hình như không phải... Nhân loại bình thường.

Thật sự rất kỳ quái.

Vì sao mình đột nhiên đi vào ba ngàn năm sau, cơ thể này rốt cuộc đang có chuyện gì? Cái quyển thoại bản kia rốt cuộc là thật hay giả?

Phục Hạ nhìn máu chảy ra trên cánh tay, suy nghĩ nửa ngày không ra được kết quả, ngược lại bị đau đến nhe răng nhếch miệng.

Nàng đưa tay ngưng máu ở miệng vết thương, khiến miệng vết thương khép lại.

Máu đã chảy ra thì không thể quay lại được.

Phục Hạ đưa tay niệm một quyết, định rửa sạch những thứ này.

Người vừa mới đi ra lại đẩy cửa bước vào.

Ninh Dung vốn dĩ thấy Phục Hạ cởi áo ngoài còn có chút ngượng ngùng, nhưng đi ra ngoài rồi lại càng nghĩ càng hối hận.

Sư muội vốn dĩ đã bị thương, tên Ma tộc kia lại hung ác như vậy, sư muội không biết đã bị thương đến mức nào, sao mình lại bỏ đi?

Sư muội tự mình bôi thuốc, vạn nhất miệng vết thương lại ở vị trí khó xử, nàng lại xoay người vươn tay, nói không chừng sẽ chỉ làm miệng vết thương bị rách ra, càng nghiêm trọng hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!