Chương 10: Thật ngọt

Dương Viêm là một tên Ma tộc lâu la(lính quèn). Kỳ thật, những tên lâu la như bọn họ, mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ căn bản không biết rốt cuộc mình làm cái gì, chỉ cần nghe mệnh lệnh của tên dẫn đầu là được.

Nhưng cũng may lần này, lão đại dẫn hắn đi là một tên lắm lời, cho nên Dương Viêm vẫn đã biết được một chút về nhiệm vụ này rốt cuộc là gì.

Từ khi Ma tộc nổi loạn, Ma Tôn bỏ trốn, lão đại liền thuận thế quy phục Thanh Thành Đại Đế. Mà bọn họ lần này tới Nhân giới, chính là để tìm kiếm Ma tộc nữ tôn.

Nữ Tôn lợi hại như vậy, nếu tìm không thấy thì tốt, nếu tìm được, cơ bản chính là một con đường chết.

Nếu đã như vậy, thà rằng tìm không thấy còn hơn......

Thà rằng cứ ở lại Nhân giới, nhàn nhã mà đi dạo khắp nơi. Cơm Nhân giới ăn ngon, không khí tươi mát, ngay cả những đứa nhóc mới sinh ra cũng đại bổ.

Dương Viêm cảm nhận được ma khí trong người tăng lên rất nhiều, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

Nếu lưu lại Nhân giới, mỗi ngày tìm một đứa trẻ đi lạc luyện đan ăn vào, công lực khẳng định rất nhanh có thể lên một cảnh giới mới.

Dương Viêm nghĩ như vậy, liền nhìn thấy kẻ lợi hại nhất trong bốn tên ma lần theo ma khí tìm ra một khối ngọc bài trong một hiệu cầm đồ.

Thật sự là một khối ngọc bài mang lại cảm giác khó nói thành lời, khi Dương Viêm nhìn thấy nó, liền cảm nhận được uy áp kh*ng b* ẩn chứa bên trong, làm hắn không dám nhìn thêm lần thứ hai.

Dương Viêm nghe được lão đại nói với giọng đầy kinh ngạc: "Khối ngọc bài này tại sao lại ở hiệu cầm đồ? Chẳng lẽ Nữ Tôn thật sự đã chết?"

Một tên khác trả lời: "Không có, ta vừa mới hỏi, là một nữ tử đem đi cầm cố, khẳng định chính là nữ ma đầu kia, hẳn là vẫn còn ở trong thành này."

Tên Ma tộc dẫn đầu lấy ra một khối mộc bài đen như mực, muốn truyền tin tức về.

Mộc bài còn chưa kịp được truyền vào ma khí, liền bỗng nhiên "cạch" một tiếng, vỡ vụn.

Là thật sự nát thành tro.

Mộc bài do chính tay Thanh Thành Đại Đế dùng loại đá thanh mộc cứng rắn nhất của Ma tộc chế tác, liền như vậy trong nháy mắt, hóa thành tro bụi. Không chờ gió thổi, liền lặng yên không một tiếng động mà tan biến.

Dương Viêm còn chưa kịp phân biệt rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tên Ma tộc dẫn đầu liền thay đổi sắc mặt, lớn tiếng kêu: "Ai?!"

Ngay sau đó, ngọc bài trong tay tên Ma tộc dẫn đầu liền biến mất không thấy, chỗ góc đường vừa mới còn không có một bóng người lại xuất hiện thêm một người.

Là một nữ tử mặc quần áo màu xanh nhạt, bước đi thong thả, góc áo cũng không hề động đậy. Nhưng tốc độ lại cực nhanh, cơ hồ ngay sau đó, đã đến trước mặt hắn — trong tay còn cầm khối ngọc bài kia.

Thánh vật mà Ma tộc tranh nhau cướp đoạt, nàng lại chỉ dùng ngón út móc lấy sợi tua rua phía trên, lắc lư qua lại, giống như ngay sau đó liền sẽ rớt xuống.

Nàng không hề để tâm, dưới ánh mắt kinh hãi của tên Ma tộc dẫn đầu, nàng nắm ngọc bài vào lòng bàn tay.

Cùng lúc hành động này xảy ra, tên Ma tộc dẫn đầu cùng khối mộc bài kia giống nhau, lặng yên không một tiếng động hóa thành tro bụi.

Hết thảy đều là chuyện xảy ra trong tích tắc, Dương Viêm biết rõ ràng ba người kia không phải không chống cự mà tùy ý người này ra tay, mà là thật sự không thể chống cự, bị thực lực nghiền áp mà chết đi.

Dương Viêm cảm thấy tay chân mình đều mềm nhũn, ngay cả sức lực để kêu lên một tiếng cũng không có. Hắn tuyệt vọng nhắm mắt lại, chờ đợi tử vong.

Phục Hạ nhìn tên ma hậu tri hậu giác(ngơ ngác), ngửi thấy mùi huyết tinh trên người hắn, ghét bỏ nhíu mày, hơi hơi nhúc nhích ngón tay, muốn kết liễu hắn.

Bỗng nghe được một thanh âm từ đầu phố truyền tới.

Là chỗ dựa nhỏ của mình, trong thanh âm mang theo nghi hoặc: "Ân?"

Dương Viêm nhắm mắt trong chốc lát, không chờ được đòn chí mạng.

Hắn lặng lẽ mở một chút mắt, lại thấy nữ tử kia hiện tại đã thu hồi ngọc bài, không biết từ đâu lấy ra một thanh trường kiếm, giơ lên đâm thẳng về phía hắn.

Lúc này, nàng không hề có chút nào bộ dáng lạnh nhạt lại kh*ng b* vừa rồi, ngược lại là có chút cố hết sức, thanh trường kiếm đâm về phía ngực hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!