Hội nghị diễn ra đủ mười hai giờ, ngay cả cơm trưa cũng là ăn linh tinh trong phòng hội nghị, bầu không khí sôi nổi, Chỉ San tuy vừa nhịn suốt đêm, nhưng cũng không thấy buồn ngủ. Triệu Thừa Hiên cởi áo vét, chỉ mặc độc chiếc sơ
-mi trắng, càng lộ vẻ đẹp đẽ như quan ngọc. Năm gần đây thịnh hành màu da khỏe khoắn, anh là một trong số rất ít người có làn da trắng nõn nhưng không khiến người ta chán ghét, làn da trắng bệch kia phảng phất khí chất nho nhã, giống như món đồ gốm sứ ở trong lò nung, trải qua nhiều lần rèn giũa bằng lửa nóng, cuối cùng cũng ra đời với một kiếp sống khác, từ trong ra ngoài càng bền bỉ hơn. Anh cực kỳ thay đổi hình tượng, nhìn anh ăn một phần thức ăn nhanh dường như rất ngon miệng, cùng với cấp dưới tạo nên một hình ảnh hòa hợp không nói nên lời.
Sau khi kết thúc buổi tăng ca, màn đêm đã phủ xuống, mọi người thu dọn đồ đạc rời đi, vì cô mở điện thoại lại nhận được cuộc gọi của khách hàng, nên ở lại sau cùng. Vừa lúc Triệu Thừa Hiên và Hà Diệu Thành đi ra, cùng cô đi thang máy xuống dưới.
Bên trong thang máy ngoài trời đèn đuốc sáng trưng, giống như một chiếc thuyền con thoi hiện lên lấp lánh, xé tan bầu trời đêm tĩnh lặng. Tấm rèm trong suốt che đi ánh đèn của những tòa nhà bên ngoài, đứng lặng im trên vô số tòa nhà lộng lẫy, nhìn vào dòng xe cộ chạy gần dòng sông uốn khúc sáng trưng, chầm chậm chảy xuôi. Bọn họ từ vạn nhận [1] cấp tốc rơi xuống, Triệu Thừa Hiên chăm chú nhìn ánh đèn cách xa phía dưới phả vào mặt, như có tiếng thở dài: "Thật là đẹp."
[1] Vạn nhận: 1 nhận = 8 thước = khoảng 1m6, 1m7 gì gì đấy.
Cô nghe lời này không khỏi nhìn về phía anh, đúng lúc anh cũng quay đầu, cô tự nhiên nở nụ cười trang nhã: "Triệu tiên sinh đã lâu chưa trở về phải không? Cảnh đêm Ðài Bắc thực sự rất đẹp."
Anh mỉm cười: "Bốn năm, nghỉ hè năm cuối đại học đã từng trở về."
Bốn năm trước anh sáng lập công ty, từ đó tiền đồ vô hạn.
Thật sự không thể không bội phục tài năng của người này, người ngoài khi gặp cô bao giờ cũng phải thán phục: "Chỉ San, cô thật là tài giỏi." Sự ưu tú của cô từng đem đến cho người khác áp lực rất lớn, thế nhưng ngày hôm nay rốt cục cô cũng cảm nhận được áp lực rồi.
Anh bỗng nhiên nói: "Cảm ơn cô, sáng nay đã hi sinh giấc ngủ để tới đây."
Cô tự nhận hành động của mình không hề lộ ra chút sơ sót nào, đáy mắt xẹt qua một tia bất ngờ, anh lại cười nói: "Cô hiện tại đang phụ trách thị trường Mỹ, đương nhiên ngày đêm đều đảo lộn hết cả, sáng sớm nay chắc là hi sinh giấc ngủ để tới đây."
Thận trọng, khó có được khi anh đồng tình với cấp dưới, chẳng lẽ anh ta cho rằng chỉ cần phát thêm lương thu nhập cho người ta, bọn họ nhất định sẽ không tiếc gì mà vào sinh ra tử.
Cô đáp: "Triệu tiên sinh khách sáo rồi."
Thang máy đã xuống khu B1, Hà Diệu Thành hỏi: "Thừa Hiên, có về khách sạn không?"
Chỉ nghe Triệu Thừa Hiên đáp: "Không, đến bệnh viện trước đi."
Chỉ San không có ý định nghe việc riêng của chủ tịch, tìm được chiếc xe hơi Nhật Bản nhỏ của mình, liền nhanh chóng lên xe rời đi. Quay sang làn xe, cô thấy Triệu Thừa Hiên lên một chiếc xe thương vụ màu đen, phóng nhanh ra khỏi ga
-ra, hòa vào dòng đèn xe cuồn cuộc trên đường.
Xe chạy bình ổn, Triệu Thừa Hiên nhắm mắt, sau khi bay suốt đêm, anh mới nghỉ ngơi vài giờ đồng hồ, lại lập tức bắt đầu công việc. Cuộc đại chiến sắp tới, anh thật ra chẳng hề khẩn trương, chỉ là sức khỏe tiêu hao khiến anh mệt mỏi rã rời. Mặc dù nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng trong đầu lúc nào cũng hiện lên hình ảnh Ðông Cù.
Mọi việc trước đó đã chuẩn bị đầy đủ, anh đã tìm hiểu tất cả mọi thứ về phạm vi của Ðông Cù, "Tôn Tử binh pháp: "Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng." Làm anh thấy hứng thú không chỉ có Ðông Cù, còn có Dịch Chí Duy. Biểu hiện thương nghiệp của người này gần như hoàn mỹ không thể bắt bẻ, hơn nữa, e rằng có bắt bẻ thì ông ta vẫn rất bình tĩnh. Trong nhiều lần thu mua không thiếu gì thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, ông ta bao giờ cũng có thể lập tức cân nhắc lựa chọn, mấy lần xoay chuyển tình thế.
Không thể nghi ngờ, ông sẽ là một đối thù đáng gờm đây.
Anh mở hai mắt, tiện tay mở ra ghi chép trên máy tính, về tất cả tài liệu tư nhân của Dịch Chí Duy, bao gồm cả bức ảnh vợ trước của ông, và quan hệ bạn gái cố định.
Dịch Chí Duy mãi đến ba mươi bảy tuổi mới kết hôn, đối phương là Nhã Văn con gái của một kiến trúc sư nổi tiếng ở Châu Âu, chưa đến hai năm đã ly dị, nguyên nhân không rõ. Cuộc hôn nhân ngắn ngủi này của bọn họ không có con, bốn mươi hai tuổi ông mới có bạn gái đương nhiệm, hai người duy trì quan hệ hơn mười năm, nhưng vẫn không kết hôn. Cho nên ông đưa em trai duy nhất của mình là Dịch Truyền Ðông làm người thừa kế, hết lòng bồi dưỡng.
Vì thế dần dần quyền hành ở Ðông Cù chuyển giao về phía Dịch Truyền Ðông, thế nhưng không nghi ngờ, ông ta vẫn như trước đây là nhân vật chủ chốt của Ðông Cù.
Triệu Thừa Hiên tỉ mỉ nhìn vào bức ảnh gần đây của Dịch Chí Duy trên màn hình, tấm ảnh đen trắng chụp nửa người rất đẹp, ánh mắt sáng ngời, giống như có thể xuyên qua màn hình nhìn thẳng vào lòng người, qua hai năm suy sụp tóc ông đã bạc đi, trên khuôn mặt nhợt nhạt là bộ râu như cây cỏ nhuốm màu sương, giữa hàng lông mày có khe rãnh thật sâu, không giận mà uy, trầm tĩnh khó lường.
Một người như vậy, nửa cuộc đời tung hoành không gì địch nổi, hầu như chưa từng thất bại, bản thân mình nếu có thể đánh bại ông, chắc chắn sẽ cho ông ta một đòn trí mạng, từ nay về sau vạn kiếp bất phục.
Không biết tại sao, mí mắt chợt nhảy dựng lên, hay là vì thiếu ngủ?
Anh rất ít khi có cảm giác bất an này.
May mắn điện thoại đổ chuông, khiến anh phân tâm không suy nghĩ nhiều nữa: "Chị, em lập tức đến bệnh viện đây."
"Muộn vậy rồi, cần gì phải chạy đến, em nhất định cũng mệt mỏi, hay là quay về khách sạn nghỉ ngơi đi."
Anh đáp: "Không sao, em rất nhanh sẽ đến."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!