Kết thúc
Gió thổi qua vầng trán anh, anh nặng nề thở hắt ra: "Anh thua."
Anh chưa từng thua, nhưng chỉ một lần thua đã mất mạng. Anh vạn lần cũng không có khả năng trả khoản nợ khổng lồ ấy, trận đánh cuộc này quá lớn, lại không có cơ hội sống. Mỗi khi nghĩ đến kết quả này, anh sẽ thua hết tất cả.
Một sự sợ hãi thấm sâu vào tim cô, giọng nói cô khàn khàn: "Thừa Hiên."
Anh nhìn cô, lâu đến thế, chuyên tâm đến thế, giống như muốn đem cả người cô in thật sâu trong lòng. Qua nửa ngày, bỗng nói: "Xin lỗi em."
Không! Không!
Cô suýt nữa hoảng sợ thốt lên tiếng, cô không nên nói với anh, anh đừng như thế này! Cô gắt gao bám chặt anh: "Anh sẽ không bao giờ, phải không anh?"
Anh từ chối trả lời, chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Nước mắt cô tràn mi, chỉ gắt gao bám lấy anh, không chịu buông ra. Ðứng trong gió thổi cuồn cuộn, xa xa có một tia chớp màu tím xé rách bầu trời đêm, giống như bổ ngang trời đất thành vết rạn, nuốt hết thảy mọi thứ, nuốt vào! Không chừa lại xác! Anh dường như bình tĩnh cúi xuống, điềm đạm vỗ vỗ lưng cô: "Ðừng lo, để anh gọi điện cho chị cả. Tuy thông tin đấy thật xấu, nhưng chị ấy có quyền được biết."
Nước mắt cô rơi như mưa, thiết tha dựa vào anh, giống như chỉ làm thế mới có thể bảo đảm anh sẽ không rời mình đi. Anh ngỡ ngàng ngẩng đầu, cảm thấy nơi bí ẩn ở đáy lòng lại có một chút nhẹ nhõm. Thì ra đáng sợ nhất không có gì hơn chuyện tình cảm, không có gì so với chuyện tình cảm lại đáng sợ hơn. Không có gì khiến anh sợ hãi hơn khi xảy ra chuyện tình cảm, ngay cả thỉnh thoảng có đôi chút nghĩ ngợi về chuyện đó, đều cảm thấy cả người phát run, chắc chắn mình sẽ không xảy ra chuyện tình cảm ấy.
Hoàng hôn nổi khắp bốn phía, thành phố này tựa như bức tranh vẽ lâu năm, những mái hiên của các tòa nhà mọc lên san sát, như đang bơi lội dưới vùng trời xám tro, tất cả các đường nét đều phác họa mờ nhạt, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời, bóng đen dần dần kéo đến. Dường như muốn đè lên từng ngõ ngách trong thành phố. Ðôi khi có tia chớp dài màu tím xé ngang khoảng trời đêm, tiếng sấm nặng nề từ rất xa, rồi trời sẽ mưa.
Dịch Chí Duy chăm chú nhìn bầu trời biến động ngoài cửa sổ, cũng không quay lại, luôn miệng nói một cách bình thản ung dung: "Truyền Ðông, anh có thể coi như không biết gì cả."
Dịch Truyền Ðông thoáng chấn động, anh tự nói với bản thân, vốn tưởng rằng chỉ cần hỗ trợ việc mua ngược lại, chưa nghĩ đến việc ông đã biết. Nhưng ngay lập tức lại thấy thoải mái, sợ cái gì, anh hiểu với cách này chỉ sợ còn có lực sát thương hơn với ông ta ấy chứ. Quả nhiên, Dịch Chí Duy xoay người lại, đáy mắt khó che giấu nổi thất vọng.
Xem ra bản thân ông ta đã quá tức giận rồi, Dịch Truyền Ðông mỉm cười: "Vậy thì sao?"
"Ngân hàng của em được cầm cự bởi Triệu Thừa Hiên, trước mắt có nguy cơ bị đe dọa, em cho rằng Giản Tử Tuấn có bao nhiêu thành thật đáng tin, đồng ý vứt bỏ gia đình để đến giúp người ta vượt qua cửa ải khó khăn này?"
"Ðó là chuyện của tôi, ngay cả nếu tôi phá sản tự sát, thì cũng là chuyện của tôi!"
Khuôn mặt ông có vẻ đau đớn: "Truyền Ðông!"
Trên bắp thịt của Truyền Ðông vặn vẹo, nhìn hết sức đáng sợ, bỗng nhiên hét lớn: "Thu hồi vẻ giả bộ của anh đi! Tôi chịu đủ rồi! Từ nhỏ đến lớn, từ năm này qua năm khác tôi trưởng thành, anh cũng năm này qua năm khác kiểm soát Ðông Cù. Mọi người đều nói anh tạo nên kỳ tích, anh ở đâu cũng mạnh mẽ hơn tôi, ở đâu cũng xuất sắc hơn tôi, là người duy nhất trên đời. Còn tôi cái gì cũng không phải! Mọi người luôn muốn so sánh tôi với anh, tôi chịu đủ rồi!
Tôi không muốn, ngày hôm nay tôi đường đường chính chính nói cho anh, Dịch Chí Duy, tôi không muốn nhận bố thí của anh, tôi có chết cũng không thèm nửa phần bố thí của anh!"
Anh há miệng thở hổn hển, trong mắt lóe ra ánh sáng kỳ lạ, nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có thể một phen buột miệng nói ra, có cảm giác sảng khoái tràn trề. Dịch Chí Duy mặt xám như tro tàn, qua hồi lâu, mới nói: "Em là em trai anh, anh vẫn luôn bảo vệ em."
Anh nhìn ông ta, nhấn mạnh từng chữ: "Tôi không cần."
Dịch Chí Duy mệt mỏi nhắm hai mắt, giọng nói liên tục lặp lại nặng nề: "Thì ra anh sai rồi."
Dịch Truyền Ðông cất tiếng cười to: "Anh sai nhiều lắm." Ngữ điệu của anh mang theo mỉa mai, "Sau một thời gian, anh sẽ biết anh sai rất nhiều."
Ngần ấy năm, cái miệng căm hận này cuối cùng có thể vui vẻ thở ra, cả người anh gần như phấn khích: "Anh cả, anh cho rằng anh sẽ thắng ư? Tôi nói cho anh biết, còn sớm lắm. Anh trước nay vẫn luôn dạy tôi, đường lang bộ thiền [1], phải cảnh giác hoàng tước phía sau, hễ hành sự, đều không thể thiếu biện pháp dự phòng. Ðáng tiếc chính anh lại quên mất, lần này anh rút củi dưới đáy nồi, chiêu thức ấy đích thực là đẹp đẽ, bày ra cho người ta xem thế là đủ rồi.
Thật không may, đòn sát thủ của người ta còn chưa sử dụng ra đâu."
[1] Ðường lang bộ thiền: Bọ ngựa bắt ve. Thấy một con ve, vừa được nơi bóng mát mà quên thân mình, con bọ ngựa giơ càng ra bắt lấy, bắt được ve mà cũng quên thân mình; một con chim thước theo đó mà bắt luôn, thấy lợi mà quên cái sự thật của mình (là cũng có nguy hiểm).
Dịch Chí Duy lạnh nhạt hỏi: "Em có ý gì?"
Dịch Truyền Ðông cười rạng rỡ: "Anh cả ngày trước bao giờ cũng dạy bảo em, nói một người đàn ông cần phải có kiên nhẫn. Cho nên xin anh kiên nhẫn chờ đợi chốc lát, có lẽ một vài phút sau, anh sẽ biết thôi." Giống như xác minh lời nói của anh, giọng nói nhẹ nhàng của thư ký vang lên trên điện thoại nội bộ "Dịch tiên sinh, có vị Phó tiểu thư Phó Thánh Hâm không hẹn sẵn, nhưng cứ khăng khăng muốn gặp ngài."
Cái tên này như một lời nguyền, ngoài cửa sổ đùng một tiếng, ánh sáng màu bạc hình vòng cung hiện ra gần trong gang tấc, như chiếc móng vuốt lớn dữ tợn, chỉ thiếu chút nữa sẽ thò vào trong phòng. Tiếng sấm rền nặng trĩu như thể vang lên bên tai, từ rất xa mà khắc sâu vào trí óc, tuôn ra khỏi đáy lòng.
Phó Thánh Hâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!