Chương 6: (Vô Đề)

Giản Tử Tuấn lần thứ hai hẹn anh dùng bữa tối, anh thong thả đến nơi hẹn.

Giản Tử Tuấn hết sức thẳng thắn: "Cậu Triệu lần này trở về, chắc hẳn không phải chỉ là nghỉ ngơi thăm người thân, cậu Triệu quan tâm đến Đông Cù như thế, thậm chí có thể một mực kết luận mức giá báo cáo cuối ngày lúc ấy, ý chí thật không nhỏ."

Anh cũng vô cùng thẳng thắn: "Giản tiên sinh, Phú Thăng và Đông Cù rõ ràng ngấm ngầm đối địch với nhau, nhưng tới nay, thế lực đã tương đương, Giản tiên sinh chẳng lẽ không muốn nhiều hơn, càng thành công hơn ư?

Giản Tử Tuấn nghe ra ý tứ của anh, qua một lúc lâu mới mỉm cười: "Tôi dựa vào cái gì phải giúp cậu?"

Anh hời hợt đáp: "Giản tiên sinh, tôi cũng không yêu cầu ông giúp đỡ tôi, tôi chỉ muốn nêu ra ý kiến hợp tác. Cổ phần khống chế của Dịch Chí Duy ở Đông Cù chiếm 14.5%, hơn nữa Dịch Truyền Đông cũng là 11%, cộng lại là 25.5%, mặc dù còn có chú của hắn ta chiếm 6% cổ phần, nhưng nghe nói chú cháu bọn họ bất hòa đã nhiều năm, hình thành như nước với lửa, phần lớn cổ phiếu và quyền lợi đã phân tán trong tay vị cổ đông nhỏ kia.

Nếu tôi không lầm, Giản tiên sinh thông qua ngân sách, cũng nắm trong tay khoảng 4% cổ phần Đông Cù."

Giản Tử Tuấn cười nói: "Quả là chí hướng cao xa – không sai, toàn bộ cổ phần khống chế Dịch gia nắm giữ của Đông Cù chỉ có 30%, nhưng lão già đó ở trong hội đồng quản trị, ngoại trừ mình ra ông ta sẽ không tin bất cứ kẻ nào."

"Ông ta bị bệnh tim nghiêm trọng, lúc nào cũng có thể phát tác, các thành viên trong hội đồng quản trị sẽ không đầu tư riêng vào trong tình trạng nguy hiểm này." Giọng điệu ông ta nguội lạnh, kiên nhẫn phân tích, giống như đang rành mạch làm thí nghiệm ở trường đại học: "Thời đại thần thoại đã qua, phải cướp lấy quyền lợi."

Giản Tử Tuấn trầm ngâm nhìn anh, đột nhiên nói một câu không liên quan: "Cậu Triệu à, tôi trước đây có phải đã gặp cậu rồi không?"

Anh nói: "Sáng sớm hôm đó ở sân golf, chúng ta đã từng trò chuyện."

Giản Tử Tuấn lắc đầu: "Không đúng, tôi cảm thấy thần thái và ngữ điệu của cậu giống một người – nhưng lại không nghĩ ra người đó là ai."

Anh mỉm cười nói: "Tôi là em trai của Triệu Quân Mỹ."

Ông ta "A" một tiếng, biểu cảm trên mặt đan xen phức tạp, không nhìn ra ông đang suy nghĩ gì, giống như đang nhớ tới rất nhiều sự việc, mà dường như cũng chẳng suy nghĩ gì cả. Sau một lúc lâu mới nói: "Thì ra là thế." Lập tức cười nói: "Không ngờ Quân Mỹ có một người em trai tuổi trẻ thế này, cậu so với cô ấy phải nhỏ hơn đến chục tuổi."

Anh cùng với chị ba cùng mẹ khác cha, vì thế nhỏ hơn chị ba mười bốn tuổi, anh nhỏ tuổi hơn nhiều so với chị ba, nhưng cũng gần ba mươi tuổi rồi, thật ra anh và chị ba không có quan hệ huyết thống, mẹ anh là chị của mẹ kế, mà cha anh chẳng qua chồng sau khi mẹ kế tái hôn, thật giống như một bộ tiểu thuyết văn học, giống hơn là bộ phim truyền hình lúc 8 giờ, các nhân vật có quan hệ rối rắm phức tạp, tình tiết ngoằn ngoèo, thay đổi nhanh chóng.

Nhưng chị cả rất tốt với anh, nâng đỡ anh trưởng thành, đối xử với anh như tay chân trên cơ thể.

Anh buồn bực trong lòng đứng dậy, gần đây anh thường không hiểu sao mình lại như thế, hay là do áp lực quá lớn, anh trước nay tự chủ rất tốt, chỉ trong tích tắc, tâm tình đã khống chế tốt trở lại.

Không thể đồng ý, bởi vì Giản Tử Tuấn hét giá quá cao. Hơn nữa Thừa Hiên kiên trì muốn thu mua Đông Cù, mà Giản Tử Tuấn cũng chẳng hứng thú: "Mặc Dù hiện nay Đông Cù phải đối mặt với hoàn cảnh khó khăn, nhưng Dịch Chí Duy tuyệt đối không vứt bỏ Đông Cù, nếu bức bách chặt quá, không chừng sẽ khiến cho hai bên cùng thiệt hại. Liều mạng cùng ông ta không có chỗ tốt, cớ gì phải bất chấp nguy hiểm đến nhường này."

"Kế hoạch thu mua sẽ lập tức hoàn thành sau khi tập đoàn Đông Cù phá sản, toàn bộ các tổ chức sở hữu và công ty con, phân chia ra thành các tốp nhỏ bán đấu giá. Từ đó về sau Phú Thăng sẽ không còn đối thủ, Giản tiên sinh vì sao không hành động?"

Giản Tử Tuấn nhìn chằm chằm vào anh, đột nhiên nói: "Nếu tôi không đồng ý thì sao?"

"Giản tiên sinh là người làm ăn, lợi ích trước mặt, Giản tiên sinh cớ sao lại không đồng ý chứ?"

Giản Tử Tuấn im lặng chốc lát, cuối cùng cười ha ha đứng dậy: "Không sai, lợi ích trước mặt, tôi tại sao lại không đồng ý."

Đề tài cò kè mặc cả đúng là đau đầu nhất, anh buộc phải bàn bạc sơ sơ về cửa ải lợi ích này, sau cùng rốt cục cũng đạt được thoả thuận, hai người mới buông lỏng, Giản Tử Tuấn xuất thân thế gia, rất chú trọng tới độ tinh xảo của món ăn, vì thế nhàn nhã cùng anh nói chuyện phiếm vài câu về cách trang trí. Giản Tử Tuấn bỗng dưng hỏi: "Chị cả cậu có khỏe không?"

"Bệnh cũ, lúc tốt lúc xấu, vẫn liên tục phải uống thuốc Đông y."

Giản Tử Tuấn "đừng" một tiếng, rồi lại không nói tiếp, không hề đụng đũa vào món tôm thủy tinh trên bàn ăn, chỉ ảm đạm nhìn vào đĩa sứ hoa xanh, từng con tôm nõn trơn nhẵn nằm gọn trong quả dứa, ôm lấy những hạt sen trắng ngà, giống như hạt thủy tinh xâu thành một món đồ trang sức. Ông ta chăm chú nhìn món ăn, chầm chậm nói: "Người bạn già này lúc nào cũng muốn gặp lại ít nhất một lần, khi nào đó tôi sẽ đi thăm cô ấy."

Anh biết chị cả không muốn gặp bạn cũ, mỗi lần chị trở về đều là tự đi tự đến, cũng không qua lại cùng bạn xưa.

"Cậu năm nay hai mươi sáu tuổi à?"

Giản Tử Tuấn trước giờ luôn hành sự cẩn thận, chắc chắn đã sớm phái người tra qua thông tin cá nhân của anh. Không hiểu sao đã biết còn hỏi, Thừa Hiên đáp: "Không, năm nay tôi hai mươi lăm tuổi."

Ông thở dài: "Con trai tôi nhỏ hơn cậu một tuổi, suốt ngày chỉ biết chọn đủ màu sắc cho xe thể thao, tặng quà cho bạn gái."

"Đó là cuộc sống hưởng thụ của người trẻ tuổi."

"Cậu cũng trẻ tuổi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!