Chương 3: (Vô Đề)

Chị suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói: "Nếu đã quyết định ra tay, thì mời Giản Tử Tuấn dùng cơm đi."

Anh đáp: "Ông ta ra giá rất cao, chúng ta không nhất thiết cần ông ta viện trợ."

"Bởi vì ông ta hiểu rõ, làm thế nào mới có thể giáng cho Dịch Chí Duy một kích trí mạng. Nếu ông ta rao giá lên trời, chúng ta có thể mặc cả. Miễn là giá tiền hợp lý, sao lại không làm?"

Hẹn Giản Tử Tuấn ở câu lạc bộ thể thao, Triệu Thừa Hiên cố ý dậy sớm, chạy tới sân golf. Đặt bàn ăn trên sân thượng, khách hàng rất ít, anh nhìn đồng hồ trên cổ tay, Giản Tử Tuấn đến muộn.

Sân thượng đối diện với sân golf, đột nhiên trông thấy một khoảng lớn xanh biếc mềm mại nhấp nhô, khiến con người ta vui vẻ thoải mái. Mỗi một vùng cây cỏ mềm mại tươi mới nhú lên, còn lập loè những hạt sương sớm mát rượi. Các nhân viên mặc đồng phục màu trắng, chạy theo tốc độ khách hàng, giống như cái đuôi trắng toát của chim bồ câu, lác đác phân tán tứ phía giữa cây cỏ sườn núi xanh biếc.

Bởi vì đến sân bóng, nên cũng thay đổi trang phục thể thao, nhưng không có ý nghĩ muốn chơi thử một lần, anh thực sự không thích loại vận động này, còn chị cả lại đánh bóng cực kì tốt. Sau khi công ty bắt đầu triển khai hoạt động, tình trạng cũng khá tốt, ở nước Mỹ anh thường đi theo chị cả chơi bóng, thật ra loại vận động này rất thích hợp với chị cả, núi xanh nước biếc, không khí trong lành, nhịp điệu cũng không phải rất nhanh. Thỉnh thoảng anh cũng hẹn khách hàng tới chơi golf, nhưng các cuộc hẹn này đều theo quy luật thương nghiệp. Nếu rảnh rỗi muốn thả lỏng thì anh thích tới Nam Thái Bình Dương, lặn xuống nước hoặc chèo thuyền, tay nghề của anh đều là hạng nhất. Chỉ là chẳng hiểu sao chị cả không thích anh chơi những trò này — Có lần anh một mình tới đảo Great Barrier Reef nghỉ ngơi, khi anh lặn xuống đáy biển thì bình dưỡng khí có vấn đề, suýt nữa thì mất mạng, đó là lí do hù dọa chị cả, khiến chị từ lúc ấy đến giờ nghĩ lại vẫn còn sợ hãi.

Khúc cong kéo dài dưới sườn núi đột nhiên vang lên tiếng động ầm ĩ, đánh tan bầu không khí yên lặng sáng sớm, vài tên nhân viên tụ tập cách đó không xa, không biết xảy ra chuyện gì, nhân viên đầu đầy mồ hôi, chạy lên sân thượng kêu gào: "Mau tới hỗ trợ, có khách hàng ngất xỉu." Anh ta thật ra đang gọi đồng nghiệp, nhưng chẳng hiểu sao, Thừa Hiên lại không tự chủ đứng lên, đi xuống dưới sân bóng xem xảy ra chuyện gì.

Vì bình thường đều mạo hiểm bên ngoài, nên kinh nghiệm cấp cứu của anh rất phong phú. Nhìn thấy mọi người xúm lại, anh lập tức nói: "Tản ra, để ông ta hít thở không khí trong lành." Người nọ đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê, anh thò tay cởi ra cúc cổ áo của người nọ, sờ vào động mạch.

Là bệnh tim. Theo trực giác anh nhận định, nhanh chóng ấn vào hai bên tim phổi để người nọ hồi sức, cố gắng nén, không ngẩng đầu lên mà ra lệnh: "Mau lấy điện thoại gọi cấp cứu."

Có nhân viên phi như bay đi, bác sĩ y tế ở câu lạc bộ chạy tới, thế chỗ anh ấn vào tim phổi người bệnh, vội vàng gầm nhẹ: "Mau đi tìm thuốc, Dịch tiên sinh nhất định bên người có mang theo thuốc."

Dịch tiên sinh?

Anh bất chợt ngẩn ra.

Lúc này anh mới nhận ra, là Dịch Chí Duy, rõ ràng là Dịch Chí Duy.

Anh không hề hay biết người bị vùi lấp giữa cỏ cây mềm mại, hai mắt khép hờ, sắc mặt trắng bệch không có chút máu này. Trong bạt ngàn cây cỏ càng tôn lên khuôn mặt nghiêng của ông, xanh non tinh tế như nhung, sương sớm thấm ướt vào trong mái tóc xám, nhưng khuôn mặt kia không có nửa phần biến dạng. Mặc dù chưa từng chân chính gặp qua ông, nhưng thực ra khuôn mặt kia anh đã quá quen thuộc, phát trên tin tức, ảnh trên tạp chí, đầu đề báo chí, chắc chắn sẽ không nhận lầm.

Anh gần như đã sợ run một giây, tay mò vào trong túi quần Dịch Chí Duy, chạm vào một vật cứng, lấy ra nhìn, đúng là lọ thuốc.

Không đợi anh phản ứng lại, bác sĩ đã một tay đoạt lấy lọ thuốc, đổ ra viên thuốc nhét vào miệng Dịch Chí Duy, đặt lên lưỡi ông. Tài xế của Dịch gia kinh hoàng chạy tới, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, vừa giúp bác sĩ nâng đầu Dịch Chí Duy, vừa cầm điện thoại bấm số gọi điện, hình như là gọi bác sĩ cho Dịch Chí Duy và người có quan hệ ở Đông Cù.

Thừa Hiên đứng lên, mặt trời cũng vừa mới mọc, ánh sáng mặt trời chói chang giữa hè, chiếu lên trên thân thể có phần bỏng rát, giống như có người cầm dây thép gai hơ nóng, ấn vào trên da dẻ, vài phần bỏng rát, khiến người ta có có chút chóng mặt. Có thể là do vừa mới dồn sức đứng dậy, suy nghĩ hơi trì độn, hoặc là, do lần đầu tiên anh thấy rõ mặt đối thủ.

Dịch Chí Duy.

Cái tên này là mục tiêu quan trọng trong sinh mệnh của anh, bắt đầu từ năm mười tám tuổi, những chuyện có liên quan đến nhất cử nhất động của ông ta, anh đều cực kì chú ý. Đối thủ này mãnh mẽ vậy, không thể khiêu chiến, vì thế khoảng thời gian gần mười năm nay anh lúc nào cũng phòng thủ nghiêm ngặt, trăm phương ngàn kế nghỉ ngơi dưỡng sức, từng tí từng tí một thu hẹp lại khoảng cách với ông.

Hàng năm thông qua một đường dây anh đã nắm được báo cáo sức khỏe của ông ta, những thuật ngữ chuyên ngành lạnh như băng ấy, trăm ngàn lần cũng không thể so sánh với việc bất ngờ gặp nhau sáng ngày hôm nay.

Ông ta rõ ràng là Dịch Chí Duy, không ngờ lần đầu tiên gặp mặt, mình lại gắng sức muốn cứu người này, tính toán thời gian trong tay, đoạt lại mạng sống sớm chiều nguy hiểm của ông ta.

Anh đã làm đúng? Hay là sai?

Anh hẳn là nên khoanh tay đứng nhìn không quan tâm? Không, anh không nên.

Anh nên cứu ông ta, để ông ta bình yên vô sự, để ông ta bình an sống tiếp, chờ mình tới khiêu chiến.

Anh sẽ thắng ông ta, đường đường chính chính thắng ông ta.

Anh từ từ thoát ra khỏi đám người, biết được thuốc đã phát huy tác dụng, bởi vì sắc mặt người xung quanh đã dịu xuống, anh nghe được giọng nói vui mừng của bác sĩ: "Dịch tiên sinh, kiên trì một lát, chúng tôi sẽ lập tức đưa ngài tới bệnh viện."

Tốt lắm, thiên thời địa lợi nhân hoà, ngay cả vận mệnh cũng đứng về phía ông ta.

Anh chậm rãi trở lại sân thượng, từ đằng xa đã trông thấy trên sân thượng có người ngồi.

Giản Tử Tuấn.

Đây cũng là lần đầu tiên anh gặp người này, ông ấy cùng Dịch Chí Duy bằng tuổi nhau, điều dưỡng rất tốt, nhìn qua cùng lắm cũng chỉ hơn bốn mươi tuổi. Đôi mắt giống như hăm dọa, trong ánh mắt lộ ra sự sắc bén tích lũy theo năm tháng, vẻ mặt Thừa Hiên lạnh nhạt chào hỏi ông ta: "Giản tiên sinh ư? Ngài tới muộn, tôi đã định rời khỏi đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!