Chương 10: (Vô Đề)

Sau khi thông tin nguồn tài chính Đông Cù gặp vấn đề nhanh chóng được công khai trên báo chí, thị trường lập tức náo động, những cổ đông nhỏ tranh nhau bán đi vì sợ uổng phí, Đông Cù mỗi lúc một lung lay.

Dịch Chí Duy chủ trì mở cuộc hội nghị khẩn cấp, tham dự đều là các giám đốc cấp cao, bầu không khí trang nghiêm khắp phòng hội nghị, như thể mọi người đều biết cuộc quyết chiến cuối cùng đã tới, cho nên tất cả đều yên lặng. Bởi vì liên tục tăng ca, Dịch Chí Duy mệt mỏi rã rời, giọng nói phát ra cũng khàn khàn: "Dưới tình huống này, trước tiên chưa cần truy xét là ai đã tiết lộ thông tin, bên phía ngân hàng nói thế nào?"

Giám đốc quản lý ngân sách đáp: "Họ yêu cầu chúng ta cung cấp thêm tài sản thế chấp."

Dịch Chí Duy nói: "Được lắm, đúng là vừa trở mặt đã không biết người." Ông lặng im chốc lát, mới lại ngước mắt lên: "Các vị..." Mọi người hết sức chăm chú lắng nghe, mỗi người đều nhìn chăm chăm ông, ông dừng lại, khẽ chau mày, chầm chậm nghiêng người bước lên phía trước, cả người đều nghiêng về phía trước, giống như chuyển động chậm trong phim điện ảnh.

Trơ mắt nhìn ông "Rầm" một tiếng gục xuống ngã lên bàn hội nghị, cốc nước văn kiện đồ vật linh tinh bị cơ thể ông khua trượt ra ngoài, "Choang" Vung vãi trên sàn nhà. Mọi người há hốc miệng, vô cùng khiếp sợ ngây ra như phỗng.

Trôi qua vài giây, mới có người như tỉnh khỏi giấc mộng, lập tức đỡ lấy ông: "Dịch tiên sinh!"

Cả đám người trong phòng hội nghị đã phản ứng lại, tham gia hội nghị đều là những tinh anh ở Đông Cù, sau vài giây đồng hồ hoảng loạn bèn lập tức ổn định vị trí, một bên vừa vựng ông dậy cho uống thuốc, một bên vừa bấm điện thoại gọi cấp cứu, mặt khác bố trí người chuyên môn phụ trách công việc giữ bí mật.

Nhưng giấy đâu thể bọc được lửa, chỉ cùng lắm một ngày, thì giới truyền thông từ nhỏ đến lớn đã biết lần đột nhiên phát bệnh này trong phòng hội nghị. Lời đồn ngay tức khắc khiến Đông Cù thất bại thảm hại, Dịch Chí Duy thể chất và tinh thần lao lực quá độ, không thể chống đỡ nữa.

Thừa Hiên nói với Chỉ San: "Anh thấy hơi bứt rứt."

Chỉ San an ủi anh: "Kinh doanh là kinh doanh, chúng ta không làm sai gì cả."

Anh khẽ thở dài, Đông Cù là sinh mạng của Dịch Chí Duy, bản thân mình bây giờ hiển nhiên đang muốn mạng Dịch Chí Duy, mà bệnh của ông ta, căn bản chẳng thể tiếp nhận kích thích mạnh thế.

Mặt khác anh cảm nhận một nỗi lo lắng khó diễn tả, không thể nói rõ, anh mơ hồ thấy một khả năng đáng sợ, giống như một lỗ đen khổng lồ, lại chả biết chả rõ ở nơi nào, cuối cùng sẽ có một ngày tàn ác nuốt hết thảy cuộc sống sinh tồn của anh. Đây là một giác quan thứ sáu tinh tế, luận về thị trường hay là số mệnh báo trước, anh đều dựa vào giác quan thứ sáu kỳ lạ này để tránh thoát tai vạ, ví dụ như sụp đổ tiền tệ sáu năm trước, anh dựa vào linh cảm trước đó, dự đoán thế mà lại trùng với hướng đi của ngân sách, chẳng những dứt ra khỏi rất sớm, còn thuận thế thắng được món lãi kếch sù.

Anh bứt rứt khó chịu.

Đêm khuya nằm trên giường, trằn trọc, khó chìm vào giấc ngủ. Anh trước nay chưa từng mất ngủ, dù cho áp lức đạt đến giới hạn, anh cũng có thể yên ổn ngủ say. Chả lẽ là lo lần đánh cuộc này thật sự quá lớn?

Nhưng rõ ràng đã nắm chắc thắng lợi trong tay.

May mà nhận được điện thoại của Chỉ San: "Chưa ngủ sao?"

"Chưa."

Giọng nói của cô dịu dàng: "Anh nhìn xem, đêm nay có trăng đấy."

Anh đứng dậy giật rèm cửa, đúng là có mặt trăng, một vòng trăng tròn, ánh sáng lành lạnh phân tán trên màn trời, chiếu vào bên trong song cửa sổ, như là có nước ở trên đó. Cái lạnh thấm sâu vào xương tủy, hình như có mùi hoa quế. Anh nhớ lại khoảnh khắc khi cùng cô ngắm trăng trên đỉnh núi, trên mặt bất giác rộ nụ cười.

Dưới ánh trăng, anh rốt cục mờ mịt ngủ thiếp đi.

Anh có một giấc mơ hỗn loạn, mơ thấy mình là tay thợ săn lọt vào rừng cây, dùng một khẩu súng bắn bị thương con mồi, có điều nó lại chạy thoát mất. Trên đường đuổi theo, đập vào mắt anh chỉ có màu xanh lá rậm rạp, khắp nơi là dây leo chằng chịt, màu xanh bao trùm cả vùng trời, quấn lằng nhằng vướng víu, khiến người ta thấy ngột ngạt. Xung quanh lá cây rung xào xạc, chẳng biết nó được che phủ ở dưới đống lá cây nào, anh từng bước áp sát, cuối cùng đã tiếp cận mục tiêu.

Nhưng chợt thấy sợ hãi khó thở, không biết đang sợ hãi cái gì. Anh dùng bàn tay run rẩy gạt đám lá chuối rộng, bỗng ở sâu trong đám lá chuối nhảy ra con thú dữ đáng sợ mà trước đây anh chưa từng gặp, nó mở to cái miệng đầy máu, lập tức ngoạm anh đến xương cốt không còn.

Khi tỉnh dậy cả đầu đều toát mồ hôi lạnh, anh ngồi ở đầu giường, trong đầu mờ mịt, mãi đến tận sáng, anh mới đứng dậy tắm gội, sau đó đi đến bệnh viện thăm chị cả.

Không ngờ chị chẳng ở phòng bệnh, hỏi y tá, mới biết được chị đang đi dạo ở vườn hoa.

Đã là cuối thu, nhưng vẫn còn hoa Dâm Bụt, hai ba chùm nở rộ trên cành, mang theo sương sớm nặng ướt, những đóa hoa rũ xuống thật sâu, giống như không chịu nổi sức nặng.

Anh liếc một cái đã nhìn thấy chị cả, đứng sâu trong cây hoa sum suê, vẻ mặt xa xăm mà hờ hững.

Chị đang nhớ đến điều gì?

Nghe thấy tiếng bước chân, chị quay đầu, trông thấy anh, trên mặt hé ra nụ cười: "Bận rộn thế sao còn đến đây?"

Anh nói: "Cũng không bận lắm ạ."

Bởi vì Đông Cù đang lâm vào tình trạng rắn mất đầu, tài chính thiếu hụt, bị ngân hàng bức bách cưỡng đoạt, người người tìm cách tự bảo vệ mình, đã bắt đầu tiến hành bán cổ phiếu Đông Cù với giá siêu rẻ. Nên bọn họ thuận lợi thu nạp, cùng lắm chỉ mất vài ngày, đã mua vào xấp xỉ 10% cổ phần Đông Cù. Lại nói cứ tiếp tục duy trì trong vài ngày, Đông Cù sẽ thuận lợi thả vào trong túi thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!