Khi hắn lại gần, cảm giác đó càng rõ hơn.
Ta không nhịn được đẩy hắn ra, xuống giường, vịn cửa sổ nôn khan nhưng không nôn được gì.
Phía sau vang lên tiếng động.
Bát thuốc bị đặt mạnh xuống bàn, nước b*n r*.
Tiêu Chẩm bước tới, ánh mắt đầy tổn thương.
"Bây giờ nàng ghét ta đến vậy sao?"
Hắn cúi đầu, trông như bị bỏ rơi.
"Ghét đến mức nhìn thấy ta là muốn nôn sao?"
Ta không trả lời, chỉ quay lại giường, kéo chăn, xoay vào trong.
Không còn gì để nói.
Hắn đứng rất lâu rồi rời đi.
Gió thu thổi qua, lạnh đến thấu người.
Trước khi đi, hắn gọi Hồng Tú.
"Cửa sổ đóng kỹ, tiểu thư sợ lạnh, đêm lạnh thì đắp thêm chăn, than cũng chuẩn bị đầy đủ…"
Lời nói kéo dài, vừa là quan tâm, vừa như một lưỡi dao.
Mấy ngày sau, Tiêu Chẩm không đến nữa.
Ban thưởng vẫn như nước chảy.
Ta có phần, Thẩm Âm cũng có phần.
Người trong cung đều nói nàng ta được sủng hơn ta.
Nếu ta còn tùy hứng, sớm muộn cũng bị đày lãnh cung.
Hồng Tú tức đến đỏ mắt.
"Tiểu thư, bọn họ sao có thể nói vậy!"
Ta vỗ nhẹ tay nàng.
"Không trách họ, là Tiêu Chẩm cố ý như vậy."
Nếu thật sự yêu, sẽ không để ta chịu ấm ức.
Thái giám tâm phúc đến Tiêu Vân Điện, lời nói ngoài mặt thăm hỏi nhưng thực chất toàn là ám chỉ.
"Bệ hạ là thiên tử…"
"Thiên tử cần dân kính ngưỡng…"
"Thân là hậu phi thì phải hiểu đại cục…"
"Giận dỗi với bệ hạ là không nên…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!