Nàng ta bưng một viên trân châu Nam Hải đến trước mặt ta, giọng nói đầy khẩn thiết.
"Chúc cô nương, bệ hạ đối xử với người tốt như vậy, còn hứa cho người làm Hoàng hậu trước mặt thiên hạ, lại còn trọn đời trọn kiếp chỉ có một người, vinh dự này khắp thiên hạ không ai sánh bằng, chuyện hoan hảo với Thẩm cô nương cũng là bất đắc dĩ, người cớ gì phải khiến bệ hạ khó xử."
Nói xong, nàng hơi ưỡn ngực, ánh mắt mong chờ nhìn về phía Tiêu Chẩm.
Tiêu Chẩm gật đầu, vung tay thưởng cho nàng ta một trăm lạng vàng.
Ánh mắt nàng thoáng qua chút thất vọng, nhưng ôm vàng trong tay, cuối cùng vẫn cười.
Tiêu Chẩm lại nói.
"Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ, không được ghi vào gia phả, cũng không được nhận là hoàng tử công chúa, chủ nhân tương lai của triều đại này nhất định là con của nàng, chuyện này tuyệt đối không thay đổi."
Nhưng điều ta để tâm, từ đầu đến cuối không phải là ngôi vị của con ta sau này.
Mà là trái tim của Tiêu Chẩm.
Nếu hắn thật sự yêu ta, sẽ không làm ra chuyện khiến ta đau lòng.
Tuy Thẩm gia không còn dòng chính, nhưng vẫn còn chi thứ, sao có thể vì Thẩm Âm không mang thai mà tuyệt hậu.
Lùi một bước mà nói, trong cơ thể ta cũng chảy dòng máu Thẩm gia.
"Tiêu Chẩm, nếu chàng vẫn cố chấp như vậy, chúng ta chia tay đi."
Ta hiểu nỗi khổ của hắn, nhưng ta không chấp nhận.
Nếu đã không thể hòa hợp, chi bằng mỗi người một đường, ta không làm Hoàng hậu của hắn, chỉ làm Chúc Tương Nghi của riêng ta.
Như vậy hắn muốn ở bên ai cũng không liên quan đến ta.
Nhưng nghe vậy, Tiêu Chẩm nổi giận ngay lập tức.
Hắn đập vỡ chén trà, mắt đỏ ngầu, chỉ vào ta.
"Chúc Tương Nghi, nàng rõ ràng biết lòng trẫm chỉ có một mình nàng, chúng ta sinh tử có nhau bảy năm, đã hẹn sống cùng giường chết cùng huyệt, sao nàng dám bội ước, trẫm tuyệt đối không cho nàng rời đi."
Ta chưa từng bội ước.
Chính hắn mới là người muốn ở bên người phụ nữ khác.
Chính hắn phá vỡ lời hứa.
Chúng ta bùng nổ trận cãi vã dữ dội nhất từ trước đến nay.
Cãi đến cuối cùng, hắn lấy danh nghĩa đế vương phạt ta cấm túc rồi bỏ đi trong cơn giận.
Ta không thể rời khỏi Tiêu Vân Điện.
Đành ngồi trước cửa sổ, nhìn mây trắng ngoài kia, lòng trống rỗng.
Bảy năm trước, ta và Thẩm Âm bị buộc xuyên không về cổ đại, cần giúp Tiêu Chẩm lên ngôi mới coi như hoàn thành nhiệm vụ.
Tuy là chị em họ, nhưng từ nhỏ quan hệ đã rất tệ.
Cha mẹ ly hôn, mỗi người tái hôn, ta trở thành gánh nặng, không ai quan tâm.
Cha ghét bỏ ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!