Đêm đó, chỉ dụ phong Thẩm Âm làm Quý phi được ban xuống khắp lục cung.
Nhưng Chúc Tương Nghi vẫn không xuất hiện.
Nàng như chưa từng tồn tại.
Thẩm Âm mang thai.
Nàng ta vuốt bụng, ánh mắt hạnh phúc đến bên Tiêu Chẩm.
"Bệ hạ, biểu tỷ tùy hứng đã biến mất mấy tháng, chi bằng chúng ta sống tốt cuộc sống của mình, sau này thiếp sẽ ở bên người."
Tiêu Chẩm nhìn bụng nàng ta, trong lòng bỗng lạnh đi.
Nếu không vì đứa trẻ này, hắn và Chúc Tương Nghi vốn có thể hạnh phúc.
Là lỗi của hắn.
Hắn cúi đầu, vuốt bụng Thẩm Âm rồi nói lời cuối với đứa trẻ.
"Người đâu, lôi Quý phi xuống, ph/á thai."
Thẩm Âm lập tức trắng mặt.
Dù nàng ta cầu xin thế nào, Tiêu Chẩm cũng không đổi ý, thậm chí chính tay ép nàng uống thuốc.
"Không có đứa trẻ này, Tương Nghi sẽ trở về. Tộc Thẩm thị ta sẽ chọn người khác nối dõi, cũng như nhau thôi."
"Rất nhanh thôi nàng ấy sẽ quay về."
Thẩm Âm đau đến gần như chết, nước mắt và hận ý trào ra.
Nàng ta gào lên: "Tiêu Chẩm, nàng ta sẽ không trở về đâu! Nàng ta cũng giống ta, đều có hệ thống, nếu biến mất như vậy chỉ có thể là về nhà!"
Nàng ta cười điên dại.
"Nàng ta không cần ngươi nữa rồi!"
"Câm miệng!"
Tiêu Chẩm gầm lên, rút kiếm đâm thẳng vào nàng ta.
Máu chảy xuống.
Sau khi trở về hiện đại hai năm, tôi đã hoàn toàn thích nghi cuộc sống mới.
Bảy năm đủ để thay đổi một người. Tôi không còn gì khác trước.
Bạn bè cũ báo cảnh sát vì tôi mất tích.
Tôi đến xóa án, nói không nhớ gì, rồi sống như người bình thường.
Có chút tiền tiết kiệm nên tôi không lo sinh tồn. Sau đó tôi viết tiểu thuyết từ trải nghiệm kỳ lạ của mình, không quá nổi nhưng đủ để sống.
Cuối cùng còn bán được bản quyền, có tự do tài chính.
Tôi đi du lịch, viết truyện mới, sống rất ổn.
Cho đến khi hệ thống xuất hiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!