Tiêu Chẩm lại phái người đến khuyên ta.
Phu nhân An Quốc Công, là mẹ trên danh nghĩa của ta ở triều đại này, cũng là di mẫu của Thẩm Âm.
Bà dâng bài vị vào cung, nói là mời ta đi nghe kịch.
Nhưng nội dung vở kịch lại là chuyện hai người phụ nữ cùng hầu một chồng, ba người sống hòa thuận vui vẻ.
Thế nên ta đập nát sân khấu.
Bà ngây người, rõ ràng là mất mặt, lập tức đổi giọng đe dọa.
"Bệ hạ thương tiếc con nên mới phái ta đến khuyên, con đừng làm càn nữa, ngài ấy đã hứa cho con vị trí Hoàng hậu, như vậy còn chưa đủ sao?"
"Chỉ là một đứa trẻ không danh phận, sẽ không đe dọa đến địa vị của con đâu, hơn nữa A Âm là biểu muội ruột thịt của con."
"So với những nữ nhân khác trèo lên long sàng, chi bằng là người nhà còn tốt hơn, con đừng ghen tuông nữa."
Bà nói rất nhiều, nhưng ta chẳng nghe lọt chữ nào.
Xuyên không về cổ đại bảy năm.
Người mẹ trên danh nghĩa này của ta, toàn bộ tâm tư đều đặt vào chuyện tranh sủng.
Hoặc là thiên vị đứa con trai út.
Hoặc là lo lót cho nhà mẹ đẻ.
Với ta, chưa từng có chút yêu thương, từ đầu đến cuối chỉ có lợi dụng, giữa ta và bà không có chút tình cảm nào.
Cho nên ta cũng không định nể mặt.
Thấy phiền, ta thẳng thừng ngắt lời.
"Ta nhớ di mẫu của biểu muội mới thủ tiết hai năm trước, gần đây bà ta thường xuyên đến phủ, có vẻ có ý với cha, nếu mẹ đã cho rằng tỷ muội cùng hầu một chồng là chuyện bình thường, chi bằng để cha rước di mẫu của biểu muội vào phủ, hai người cùng bầu bạn."
Nghe vậy, mẹ vừa nãy còn dịu giọng khuyên nhủ, lập tức nổi giận đùng đùng.
Bà mắng xối xả.
"Sao ta lại sinh ra đứa con bất hiếu như ngươi chứ?"
Nhưng vì kiêng dè quyền thế trong tay ta, bà không dám nói thêm, viện cớ nhà có việc rồi vội vàng rời đi.
Chỉ là lúc rời đi, ta nghe thấy bà thì thầm với nha hoàn bên cạnh.
"Bảo người gác cổng, không được cho lão tiện nhân đó vào phủ An Quốc Công nữa, càng không được lại gần lão gia nửa bước, nếu không đừng trách ta bán hết đi."
Hóa ra khi con dao đâm vào chính mình, người ta lại đổi sắc mặt nhanh như vậy.
Đúng là quá châm biếm.
Biết ta đã đuổi phu nhân An Quốc Công đi, Tiêu Chẩm không thể ngồi yên.
Hắn lập tức chạy đến Tiêu Vân Điện của ta, phía sau là một đám thái giám cung nữ, mỗi người đều bưng một cái hộp.
Hộp mở ra, toàn là trân bảo hiếm có, sáng đến chói mắt.
"Thẩm đại tướng quân năm xưa vì phò tá trẫm giành ngôi đã hy sinh nơi sa trường, cho nên trẫm không thể không lo cho Thẩm Âm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!