Thu Ý hồ là nơi hẹn hò được công nhận là lãng mạn nhất ở k đại. Bởi vì trong hồ đã từng có người chết.
Hai câu trên tựa hồ không hề có liên quan gì đến nhau.
Như vậy, đổi một loại phương thức mà nói. Nghe đồn mấy trăm năm
trước, trong Thu Ý hồ có một đôi tình nhân tự sát cùng nhau, hóa thành
con bướm, triền triền miên miên bay đến thiên nhai.
Vì thế văn nhân nhà thơ ăn no rỗi việc đã múa bút làm mấy bài thơ,
khiến cho hồ thiên nhiên này từ đó thành danh. Ngày đó khi xây dựng K
đại đã đem nó bao ở bên trong. Cho đến ngày nay, làm cho ngôi trường xây dựng hơn trăm năm này thêm vài phần ôn nhu, đồng thời, cũng cung cấp
nơi ước hẹn cho phần đông đệ tử rơi vào bể tình.
Mặt hồ trong như gương động lòng người. Ban đêm hàn khí khiến người cảm thấy lạnh lẽo.
Dĩ Mạch bị Thẩm Hãn ôm vào trong ngực đi vòng quanh bên hồ, hai người lần lượt đi qua vô số đôi tình lữ. Nhân duyên của Thẩm Hãn ở K đại tựa
hồ không tệ, đã có mấy người cùng hắn chào hỏi.
"Đã tới?" Nam sinh hỏi.
"Không có……" Nàng thành thật lắc đầu.
Thẩm Hãn phối hợp nữ sinh bộ pháp chậm lại cước bộ, mắt nhìn về phía trước "Nàng hôm nay không đến sao?"
Dĩ Mạch thoáng chút nhíu mày, sau đó rất nhanh thả lỏng, đưa tay vỗ
vỗ bờ vai của hắn, nói: "Uy uy, nói như thế nào cũng là một đoạn gian
tình nha, tốt xấu không cần ở trước mặt ta nhắc tới tình nhân cũ."
Hai người bất tri bất giác đã đi tới sâu trong bóng cây, nam sinh tựa hồ đang nở nụ cười, tuy chói mắt nhưng chân thực giống như ánh sáng mặt trời.
"Xác thực. Phía sau nhắc tới nàng rất sát phong cảnh." Hắn chậm rãi
tiến lên, đem Dĩ Mạch vây ở trong thân cây cùng hai cánh tay. Trong ánh
mắt của hắn mang theo mười phần xâm lược, "Nguyệt hắc phong cao, mỹ nhân trước mặt, chẳng phải rất phong nhã. Không đúng sao?"
Gương mặt anh tuấn mà xa lạ không ngừng tới gần. Dĩ Mạch cả người
cứng ngắc kề sát ở thân cây, ánh mắt mất tự nhiên nhìn sang chỗ khác,
lại bị nam sinh nhẹ tay nắm dưới cằm.
Nàng ngạc nhiên mở to hai mắt, chỉ nghe hắn ở bên tai nhẹ giọng nói: "Nhắm mắt lại, không cần lo lắng, giao cho ta."
Thanh âm này bao hàm từ tính, như là cổ độc hương khí ngọt ngào mê người.
Nàng thả lỏng. Hắn đem hai má của nàng nghiêng qua một góc nhỏ, hôn xuống.
Giói thổi trên mặt hồ, nước gợn sóng lăn tăn. Ánh trăng che phủ. Bóng cây lay động, chạc cây rung động phát ra tiếng vang nhỏ vụn.
Đúng lúc này, cách đó không xa truyền đến vài tiếng trầm đục. Tận lực bồi tiếp nữ sinh bị kinh sợ thét chói tai, cũng rất nhanh chóng bị đè
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!