Chương 41: Phá thai × chân tướng

Thời điểm tan họp đã là giữa đêm.

Ở Hồ Ly tìm mọi cách cản trở, Cố Quân Thanh bị bắt buông tha cho Dĩ Mạch, không thể đưa nàng về phòng 512.

Trên đường, Hồ Ly mở ra đôi mắt đã bị rượu Volvo c70 làm cho mơ màng, hỏi: "Cảm thấy hắn như thế nào?"

"Ôi chao? Cái gì như thế nào?" Nàng mơ hồ.

"Đừng giả ngu, càng giả càng ngốc." Hắn theo thói quen tính đưa tay vò vò đầu nàng.

Nàng nhìn hắn xem thường, suy nghĩ một chút: "Rất tốt nha, ta tìm không ra khuyết điểm gì."

"Cho nên, tiểu Nấm hiện tại rất hạnh phúc?" Hồ Ly sắm vai nhân vật cẩu tử đội để hỏi không ngừng.

Nàng nhìn cảnh đêm ngoài cửa xe dần dần mất hút trong tầm mắt, này

giống như một con cự thú cao lớn tới lui tuần tra ở ngã tư đường hưa

thớt người qua lại. Bất tri bất giác lại nghĩ tới của gương mặt hắn.

Hắn mỉm cười sủng nịch. Hắn bao dung. Bên tai như trước quanh quẩn thanh âm của hắn.

– Anh hy vọng em sẽ đi vào thế giới của anh, cũng hy vọng trở thành người mà em có thể dựa vào.

Nàng mím môi. Phát ra một giọng mũi ngắn gọn. "Ân."

Lệnh Hồ Diêu nheo mắt, chậm rãi toát ra một tia cười. Nụ cười này rất mờ ám, dưới ánh đèn mờ trong màn đêm như có như không.

"Vậy là tốt rồi."

Nhất mộng Thẩm hàm.

Sáng sớm ngày thứ hai, bốn người bị đuổi về trường học. Xét thấy kia

hai chiếc Audi a6 quá mức bắt mắt, bốn người lựa chọn dừng xe cách cửa

trường khá xa, sau đó đi bộ về phòng ngủ.

"Thời điểm ta tỉnh lại thấy ngươi ngủ ở bên cạnh ta, hoảng sợ." Nguyên Viên lắc lắc đầu,"Ngày hôm qua thật sự uống quá nhiều."

Dĩ Mạch âm thầm may mắn: "May mà ngươi nửa tỉnh nửa mê vẫn còn nhận

ra ta, bằng không chắc ta đã bị ngươi một cước đá xuống giường."

Lí Thiến: "Hôm qua không phải ngươi đi theo Cố Quân Thanh hay sao? Như thế nào nửa đêm đã trở lại?"

Đường Tiểu Âm: "Đúng nha đúng nha, tên gì gì đó chính là kim quy tế, bắt được con rùa như hắn ngươi khẳng định giàu to."

"…… Hắn gọi Cố Quân Thanh. Còn nữa, vì sao ta trở về mà các ngươi dường như có chút oán niệm?"

"Đó là một loại khí phách vì dân trừ hại. Bất quá, một con côn trùng

độc hại như ngươi làm sao có thể hiểu được cảm xúc của chúng ta." Nguyên Viên nhìn không chớp mắt.

A, thế giới này bi thương…… Nàng úp mặt vào tường khóc đây.

Vừa nhấc mắt, thấy trên tường có dán một tấm áp phích rất lòe loẹt.

Tháng sau "Giải thưởng tiếng ca học đường – Viêm Dương cúp lần thứ ba ở C đại" Long trọng khai mạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!