Lần đầu tiên nhìn thấy An Dĩ Mạch, đã cảm thấy tiểu cô nương bé nhỏ này có một lực hấp dẫn chí mạng
Nàng ung dung đứng ở trước mặt Tôn Hải giằng co, hai tròng mắt sáng
ngời yên tĩnh giống như một con hươu. Vì thế không nhịn được ra tay giúp nàng, từ đó về sau liền không tự giác hướng theo nàng từng bước đến
gần.
Nàng dù có cố gắng đến mấy cũng không thể phát ra khí thế bức người,
nàng thiện lương hiểu ý lại xinh đẹp đáng yêu. Cười hay nhăn mày đều
đẹp, hương thơm lưu chuyển.
Lấy được trái tim, đồng dạng có được chí bảo.
Lúc đó, tình cảm của bọn họ trong sáng tinh khiết, tốt đẹp tựa như giọt sương trên đóa hao buổi sớm.
Lúc đó, hắn hôn lên môi nàng, mang theo hương thơm ngọt ngào say lòng người, làm cho người ta cứ như vậy Thẩm luân đi xuống.
Lúc đó, hắn nắm tay nàng đi qua một con đường lá rụng, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, tựa hồ cả đời không buông bỏ.
Hồi ức, có khi là một nỗi đau.
Bắt đầu từ khi nào, hắn chỉ có thể im lặng đứng nhìn nàng từ xa?
Giống như nhìn một đóa hoa bên đường, đã không còn quyền lợi tới gần.
Một năm thời gian càng lúc càng xa. Nói lại, tựa hồ đã quên, chính mình là người đã buông tay trước.
Dĩ Mạch. Thời điểm nhắc đến cái tên này, gắn bó trong lúc đó, tựa hồ vẫn có thể ngửi được một chút hương khí.
Hắn đứng bên cạnh cây cột cao lớn, yên lặng nhìn nàng, thẳng đến khi tầm mắt của nàng dừng ở trên người hắn.
Đột nhiên tỉnh mộng.
Hắn có chút kích động tức khắc rời đi bước chân, lại thấy nam tử bên
cạnh nương theo ánh mắt của nàng nhìn lại. Tránh cũng không thể tránh.
Hắn miễn cưỡng nở một nụ cười, tiến lên có lệ."Cố tổng."
"Thực khéo." Nam tử cười nhẹ,"Tống trợ lý trễ như vậy mới đến ăn cơm?"
"Tôi đến…… Tìm người." Tầm mắt của hắn nhanh chóng xẹt qua người nàng, dừng lại một giây ngắn ngủi.
"Tống học trưởng đến tìm vị kia tiểu thư lần trước sao? Ở nhà ăn tựa
hồ không nhìn thấy." Người nói chuyện là Dĩ Mạch. Nàng xưng hô nho nhã
lễ độ, cười nhẹ ngẩng lên, thậm chí thân thể còn hơi nghiêng về phía Cố
Quân Thanh.
Đó là động tác Tống Úc Bạch rất quen thuộc, nó chỉ thuộc về An Dĩ Mạch.
Nhưng động tác nhỏ đó lại nói cho hắn biết, đó không thể là mới quen.
Một năm thời gian.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!