Thời điểm Tô Viễn Ca nhìn về phía bên này, Dĩ Mạch rõ ràng cảm giác
được trong mắt hắn hiện lên một tia kinh ngạc, tầm mắt của hắn dừng ở
bên người mình, ánh sáng trong mắt từng chút từng chút mất đi, cuối cùng giống như bao phủ một lớp sương mù lạnh như băng giá.
Hà Tuyết cười giới thiệu "Cố tổng, đây là Thiên Duyệt giải trí Tô
Viễn Ca." Chuyển hướng nam tử bên người,"Viễn ca, đây là Cố tổng tài của công ty ta, rất tuấn tú đi."
"Xác thực, rất tuấn tú." Tô đại thiếu nhếch môi, thời điểm hắn cười
như vậy, từ trên cao nhìn xuống luôn giống như một loại trào phúng "May
mắn ta đã cơm nước xong, bằng không thật đúng là nuốt không trôi."
Hắn vừa nói ra những lời này, Hà Tuyết dĩ nhiên thay đổi sắc mặt. Nàng xấu hổ đứng ở tại chỗ, nghẹn họng nhìn trân trối.
Dĩ Mạch cũng rất là kinh ngạc, tuy nói tính cách tô mỗ quỷ dị nàng đã được kiến thức một phen, nhưng không nghĩ tới trong trường hợp này,
thằng nhãi cư nhiên cũng không để cho người ta nửa phần mặt mũi. Trái
lại một bên Lệnh Hồ Diêu, hắn lại giống như đã đoán trước được sẽ xảy ra chuyện này, bình tĩnh nhún nhún vai.
Cố Quân Thanh cười nhẹ đáp lại "So với ngươi, vận khí của ta còn kém một chút, hiện tại quả thực không có thèm ăn."
"Khuôn mặt của ta cư nhiên có thể khiến cho Cố đại tổng tài nuốt
không trôi, thật đúng là vinh hạnh." Tô Viễn Ca nhíu mày cười, yêu dã dị thường."Chỉ tiếc, khuôn mặt khiến người chán ghét này cũng có một phần
công lao của Cố thị ngươi nha." Dứt lời đeo kính mắt lên, ngay cả Hà
Tuyết bên người cũng không thèm nhìn, xoay người đi thẳng.
"Viễn Ca……" Hà mỹ nữ gọi một tiếng không thấy được đáp lại, đành phải đối Cố Quân Thanh xin lỗi,"Thực xin lỗi……"
"Không có việc gì." Hắn Thẩm mặc nhìn bóng dáng người kia, ngược lại
đối Hà Tuyết nói,"Nếu hắn còn gây chuyện, tiếp theo, tuyển nam nhân
thích hợp."
Hà Tuyết trên mặt lúc đỏ lúc trắng, cúi đầu nói nhanh:"Ta đã biết." Liền vội vàng rời đi.
Lúc này, Dĩ Mạch bỗng nhiên nhớ tới bức ảnh chụp nghiêng trên tạp chí khi Tô Viễn Ca đánh đàn dương cầm, lập tức ngẩng đầu nhìn nam tử bên
cạnh, trong đầu điện quang hỏa thạch hợp thành một ý nghĩ. Nàng đang
muốn mở miệng, đã thấy Hồ Ly đem ngón giữa đặt ở trên môi làm bộ "suỵt", vì thế đành đem câu nói kia nuốt trở về.
Đã thấy Cố Quân Thanh bất đắc dĩ cười khẽ "Này đã không còn là bí mật, em đoán đúng, hắn là đệ đệ của tôi."
Cố gia chuyện xưa kỳ thật không coi là phấn khích.
Phụ thân Cố Quân Thanh là Bất Lạc Viêm Dương tổng tài Cố Cửu Thành,
trong giới thương nhân nổi tiếng là người nghiêm cẩn rất biết nắm bắt
thời cơ. Cố Cửu Thành hai mươi tám tuổi từ trong tay phụ thân tiếp quản
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!