Nếu dùng một loại động vật đến hình dung chính mình. Dĩ Mạch cảm thấy, chuẩn xác nhất hẳn là đà điểu.
Dưới con mắt của người bên ngoài, nàng gặp chuyện thủy chung vẫn duy
trì một loại tư thế bình tĩnh, kỳ thật nàng bẩm sinh đã ngu ngốc, cộng
thêm việc tự nói với mình rằng "Ngươi đang nằm mơ".
An Dĩ Mạch trong suốt hai mươi hai năm đã từng gặp qua rất nhiều kiểu tỏ tình, thí dụ như có nam sinh đứng chờ ở ven đường đưa cho nàng một
đóa hoa hồng, khi tự học cố ý rót cho nàng một ly nước ấm hoặc là ôm đàn ghita ở dưới lầu vì nàng hát tình ca.
Có cẩn thận, ngượng ngùng, cũng sẽ có đắc ý, ngại ngần.
Thời điểm gặp Tống Úc Bạch, nàng từng nghĩ đến, đời này có thể khiến
cho nàng cảm động cũng chỉ có cảnh hai người cùng ngắm mặt trời mọc bên
bờ biển.
Thời gian trôi đi, khi nhớ lại, vẫn như cũ có thể mơ hồ nhớ rõ lúc đó hưng phấn cùng khẩn trương. Hắn cúi đầu hôn lên má nàng. Lòng của nàng
giống như đá ngầm bị sóng biển dội vào, nhộn nhạo lại ôn nhu.
Mà hôn nay gặp được một màn thổ lộ bên bàn ăn làm cho nàng khẩn
trương chưa từng có. Giống như bản thân đang đứng trên chiến trường tràn ngập khói thuốc súng, lui không thể lui, nhìn địch nhân kia từng bước
tới gần, chân tay luống cuống, tim đập gia tốc, máu không lên não.
Nếu nếu có thể, An Dĩ Mạch thật mong muốn cứ như vậy nằm vật ra đất, như vậy giả chết.
Đối mặt với nam nhân kêu Cố Quân Thanh này, làm bộ trấn định là không có căn cứ.
Vì thế, nàng chạy trối chết, thậm chí quên mất thân ở nhà sói người
vô xu, còn phải nhờ vả Thanh Quân đại thần mang mình về trường học. Dĩ
Mạch đỏ mặt ngồi ở cửa sổ lầu hai nhìn thủy điều không biết tên lướt qua mặt hồ, thở nhẹ một hơi.
Ở dưới lầu, Cố mỗ có vẻ bình tĩnh hơn nhiều. Hắn chậm rãi nuốt hết
bát cháo, sau đó dường như không có việc tiếp lấy cà phê Chu thẩm đưa
đến, cầm lấy một tờ báo vừa uống vừa xem.
Chu thẩm đang thu bọn đồ ăn bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở:"Cố tiên sinh, vừa rồi cậu đã bỏ ba viên đường……"
Hắn ngẩn ra, bên miệng hiện lên một tia cười khổ.
Cố Quân Thanh a Cố Quân Thanh, ngươi lại có ngày vì một cô gái mà rối loạn tâm thần.
Nói trắng ra cũng không phải hắn thiếu nhẫn nại. Thậm chí sau khi nói xong hắn mới phát hiện, trong thời gian như vậy, ở một nơi thế này,
dùng phương thức đó để thổ lộ tình yêu là rất không thỏa đáng.
Nhưng mà lời đã ra khỏi miệng.
Nếu hôm nay không mạnh bạo ép người nào đó trả lời dứt khoát, nàng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!