Chương 33: Tìm về × không về

Điện thoại di động bị mất là kém may mắn. Điện thoại di động bị người ta nhặt được là bất hạnh.

Điện thoại di động bị một tên nhân cách bt nhặt được là rất rất bất hạnh.

Dĩ Mạch mang theo tâm tình hoài bi thương chạy đến Thanh Đằng lộ thủy.

K đại cùng C đại đều là đại học có tiếng nhưng lại cách nhau khá xa. C đại bởi vì năm năm trước quy hoạch xây dựng lại, dời đến một khu cao

đẳng giáo dục mới khai phá, cách trung tâm khá xa, ngồi giao thông công

cộng ước chừng mất 1 giờ.

Mà bởi vì K đại là đại học có cả trăm năm, mỗi thân cây ngọn cỏ đều

đã có từ lâu, cho nên thủy chung sừng sững trong nội thành, cùng với nó

là mấy trường cao đẳng hình thành lúc đầu khi khu vực quy hoạch.

Đường Thanh Đằng song song học viện với K đại. Dĩ Mạch chạy miết

không dừng lại, cho đến lúc nhìn thấy bốn chữ to màu hồng "Thủy sắc niên hoa" lóe lên trong màn đêm mới dừng lại thở dốc.

Đối diện với chiếc Mercedes

-Benz slk200k, Tô Viễn Ca một tay chống đầu, đen mặt nhìn nàng chằm chằm.

"Này, di động……" Yết hầu giống hỏa thiêu, mở bàn tay ra.

Hắn giương mắt "Lên xe."

"Ôi chao?" Nàng kinh ngạc.

"Ta không quen dùng tư thế được ngưỡng mộ nói chuyện với người khác." Hắn ngồi thẳng, đem cửa kính xe nâng lên. Hoàn toàn không cho Dĩ Mạch

cơ hội nói chuyện.

An đồng học tức đến nỗi sắp phun lửa. Nàng thực aq ảo tưởng dùng một

quyền đánh nát tấm kính phía sau xe, tiếp đó đấm vào gương mặt cương thi của tên kia, giống như siêu nhân trứng muối đại chiến Godzilla.

Nhưng mà, đây dù sao cũng là ảo tưởng mà thôi. Một khi đánh vỡ, nàng đền không nổi……

Nàng thực bất đắc dĩ đi vòng ra phía sau mở cửa xe, thăm dò đi vào. "Tô đại minh tinh, không nhặt của rơi là mỹ đức."

Ánh mắt Tô Viễn Ca lạnh nhạt nhìn nàng, vừa vặn nhìn thoáng thấy mấy

nam nhân đang đứng nấp sau góc đường chụp ảnh. Đưa tay nắm lấy vai trái

nữ sinh đem nàng kéo vào bên trong xe.

"Ôi chao?!……" Dĩ Mạch ngã vào trong xe còn chưa ngồi yên, Tô Viễn Ca

đã nhấn mạnh chân ga chạy trốn về phía trước, thiếu chút nữa va chạm với một chiếc xe đang đi thẳng.

"Ngươi điên rồi?!" Nàng đóng cửa xe, kinh hồn chưa định.

Rõ ràng chạy với vận tốc siêu lớn, hơn nữa xung quanh không có đèn.

Mặc dù bây giờ đã gần 12 giờ đêm, nhưng tốc độ như vậy vẫn là quá nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!