An đồng học ngồi ở pasta thực rối rắm nhìn người ngồi đối diện chậm
rãi ăn spaghetti pho mát thịt vụn, hơn nữa đối với những món ăn bày la
liệt trên bàn nàng cũng chỉ biết nhìn xuống ví tiền trong tay thở dài.
Dẫn hắn tới nơi này là vì, khuôn mặt này, cùng thân hình giống như mỹ nhân thế kia nếu đặt ở một địa phương như căn tin trường học…… Tuyệt
đối tuyệt đối sẽ khiến cho mọi người đến vây xem. Này sẽ hủy diệt hoàn
toàn tác phong xưa nay của nàng.
Pasta hương vị thực không tệ, cách trường học cũng không quá xa, hơn nữa rất ít sinh viên đến nơi này dùng cơm.
Nói đến chọn nơi dùng để chiêu đãi bạn bè, chỗ này tuyệt đối đủ tư cách.
Nhưng là An Dĩ Mạch đã bỏ qua lý do tại sao sinh viên ít đến đây – đó là trình độ đốt tiền của nơi này rất rất cao.
Hơn nữa, nhân tố bên ngoài làm cho mình phá sản – chính là khẩu vị của khách nhân.
Xác thực, này không thể trách nàng ngốc. Dù sao, không phải ai cũng
có một đôi tuệ nhãn để có thể biết được nam nhân thoạt nhìn cao gầy này
lại có sức ăn mạnh như thế.
"A, ăn no ~" Người nào đó tao nhã lau miệng.
"Nếu người còn tiếp tục ăn nữa, ta nhất định phải mượn cơ hội chạy đi toilet bỏ trốn trước một bước, Lệnh Hồ Diêu." Dĩ Mạch mặt bánh bao.
"Làm Tiểu Mạch, muội nên gọi ta Diêu ca ca. Làm Tiểu Sắc Vi, muội nên gọi ta sư phụ đại nhân." Hắn cười rộ lên, lông mi dưới ánh sáng mặt
trời màu vàng ở màu vàng ánh mặt trời hiện lên một chút thỏa mãn. "Coi
như vì muội đã nhận ra ta, bữa cơm hôm nay ta mời."
"Phục vụ, này bàn thêm một phần bánh Black Forest." Dĩ Mạch đoan trang gọi phục vụ.
"…… Thoạt nhìn, quả nhiên dưới sự dẫn dắt của ca ca, muội cũng đã bước lên con đường tham tiền."
"Ngươi còn nhắc đến hai chữ "ca ca", ta sẽ đem bánh ngọt trát lên mặt nguơi."
"Không phải sao? Trước đây mỗi ngày muội đều đuổi theo ta gọi "Diêu
Diêu ca ca" . Hơn nữa sáu tuổi năm ấy muội còn nói phải gả……"
"A, muội thật sự động thủ……" Hồ Ly Quân đáng thương bị một quả anh đào dính kem ném vào giữa mặt.
"Ngẫm lại dùng bánh ngọt ném ngươi quá lãng phí." Người nào đó xiên một miếng bánh ngọt bỏ vào trong miệng.
Trước đây Dĩ Mạch ở tại nhà bà ngoại. Diêu là con Hồ thúc thúc cách
vách, so với nàng lớn hơn ba tuổi. Thuở nhỏ thông minh học giỏi, tính
tình ngoài mặt nhu nhuận bên trong gian trá. Sau đó khi Dĩ Mạch học sơ
trung, cả nhà Hồ thúc thúc chuyển đến H thành, từ đó đến giờ chưa từng
gặp lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!