Chương 11: Chuyện xưa x hôn lễ

Nguyên Viên và Thẩm Hãn quen biết nhau trong một cuộc thi toán học sơ trung, lần đó Thẩm Hãn ước chừng hơn Nguyên Viên 8 điểm, giành vị trí

thứ nhất. Từ đó về sau hai người thường xuyên gặp nhau trong các cuộc

thi, với cá tính không bao giờ chịu thua của Nguyên Viên, mỗi lần phân

cao thấp dần dần rút ngắn khoảng cách. Cuối cùng trong cuộc thi vật lý,

Nguyên Viên đã giành được ngôi vị quán quân, ai ngờ sau khi trao giải,

Thẩm Hãn cười tủm tỉm ngồi bên cạnh Nguyên Viên, nói một câu làm cho cô

nàng lửa giận lan đến đồng cỏ.

"Nhóc con, ta chờ muội lâu như vậy, rốt cuộc vượt qua được một lần?"

Từ đó về sau, tinh thần học tập của Nguyên Viên khiến người ta giận

sôi gan, sau này, trong những cuộc thi tài có sự góp mặt của hai người,

Nguyên Viên thủy chung không có một lần vượt qua được Thẩm Hãn.

Lần gặp mặt cuối cùng của hai người là trong cuộc thi sinh vật tại xx cao trung, hắn nói "Lần này muội tính thắng ta được mấy phần?"

Nàng cả giận nói "Thẩm đại đầu, lần này nếu thua ngươi, ta sẽ dán chữ ngốc lên trán, chạy ba vòng quanh sân thể dục, còn nếu ta thắng, ngươi

chạy ba vòng."

Hắn ngẩn người, cười nói "Tiểu ngốc, lần đánh cược này cũng quá độc ác."

Buổi tối trước khi công bố thành tích, Nguyên đồng học luôn luôn trầm ổn lần đầu tiên vì thành tích mà mất ngủ.

Nhưng thành tích của cuộc thi lần đó thủy chung không có công bố, bởi vì xuất hiện hiện tượng lộ đề mà bị cục giáo dục kêu ngừng. Vì thế

thành tích cao thấp của hai người coi như là một bí ẩn.

Buổi tối hôm điền tờ khai nguyện vọng, Nguyên Viên nhận được điện thoại của Thẩm Hãn, hỏi nàng ghi danh vào trường đại học nào.

Nàng nghĩ nghĩ, nói "C đại."

Sau khi yết bảng, Nguyên Viên có điểm số đứng thứ hai toàn tỉnh trúng tuyển vào C đại, mà Thẩm Hãn với số điểm đứng thứ nhất trúng tuyển vào K đại. Từ đó về sau hai người học ở hai người đại học khác nhau ở H

thành. Nghe nói nhập học không lâu Thẩm Hãn làm trao đổi sinh đi Đức,

không lâu mới trở về.

Bữa ăn vốn vui vẻ, ở Nguyên Viên không ngừng khiêu khích cùng Thẩm

Hãn không ngừng phản kích, đôi oan gia Lý Thiến và Lục Duẫn ngược lại im lặng như tờ cúi đầu ăn, hoàn toàn lệch khỏi quỹ tích cứ gặp nhau là ầm

ỹ.

Sau khi ăn xong Thẩm Hãn rất có phong độ đứng lên trả tiền, hoan

nghênh bọn họ đến K đại chơi. Mấy người đang muốn gật đầu cảm ơn, bị ánh mắt xem thường của Nguyên Viên giết trở về. Nam sinh cười bất đắc dĩ,

khi cáo biệt theo thói quen vò đầu Nguyên Viên, sau đó lên ô tô chạy

biến, còn lại Nguyên đồng học với cái đầu sư tử rít gào trong gió.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!