Thời tiết đầu thu, sau giờ ngọ rơi xuống một trận mưa, trong không khí phảng phất hơi lạnh.
Đúng là thời gian nghỉ trưa thật tốt.
Ký túc xá nữ của c đại đột nhiên vang lên tiếng đập cửa bất quy tắc, liên tục hồi lâu.
Nguyên Viên còn đang buồn ngủ từ trên giường nhô đầu ra, ném một cái
gối đầu về phía An Dĩ Mạch đang ngồi trước máy tính. Cùng với một tiếng
"ối", người nào đó không tình nguyện chạy ra mở cửa, miệng còn lẩm bẩm
"Để ta làm xong nhiệm vụ này trước đã…"
Nguyên Viên cực kỳ miệt thị cấp nàng một ánh mắt xem thường, tiếp tục ngả xuống nằm ngay đơ.
Mở cửa, An Dĩ Mạch nhìn thấy một nữ sinh không quen biết, nhất thời sửng sốt "Xin hỏi ngươi tìm ai?"
"Rốt cuộc tìm được rồi…" Nữ sinh tóc ngắn giống như đứa trẻ phát báo
thở phào một hơi "Phiền ngươi ký tên vào giấy biên nhận này."
"…Tôi không có chuyển phát nhanh, có lẽ bạn nhầm rồi."
"Bạn là An Dĩ Mạch ở phòng ngủ 512 phải không?"
"Đúng."
"Nha, vậy đúng rồi." Sau đó đưa ra một cây bút và một tấm danh thiếp nhỏ.
An Dĩ Mạch nghi hoặc tiếp nhận, thấy trên mặt viết "DK Dương Nghệ – C đại phục vụ viên, thay bạn xếp hàng, mua phiếu, đưa cơm, đưa hoa, thổ
lộ…. giá ưu đãi, dịch vụ tận tâm", phía dưới còn một hàng chữ nhỏ ghi
chú bảng giá cụ thể.
"Đơn giản mà nói, tôi thay mặt người khác tặng lễ vật cho bạn." Nữ sinh tên Dương Nghệ ngẩng mặt lên, lấy ra một tờ giấy.
Dĩ mạch tiếp nhận, biểu tình bối rối cau mày nói "Hai phần cơm thịt băm ớt xanh, một bát mì cà chua trứng……"
"A a! Lầm rồi lầm rồi, đó là thực đơn ngày hôm nay…." Nàng ôm đồm
quá, lấy một tờ giấy khác từ trong túi tiền đằng sau quần bò ra "Là cái
này mới đúng."
An Dĩ Mạch mặt đầy vạch đen chuẩn bị đón lấy, lại bị bạn cùng phòng
Lý Thiến một phen đoạt đi, cất cao giọng đọc "Dĩ Mạch, ngày hôm qua anh
lại nằm mơ thấy em, tỉnh lại thì không thấy nữa. Anh không biết như thế
nào lại muốn làm cơn gió, ngày ngày ở bên cạnh em….. Buồn nôn! Sôcôla
nam gần đây lại giống như mấy bà dì sướt mướt sao?" Hắn làm người khác
buồn nôn.
Đường Tiểu Âm bị tiếng đập cửa đánh thức cười nói "Sôcôla nam lại đưa món ngon gì đến? Bất quá cái câu "muốn làm cơn gió" kia thật sự làm cho người ta nổi da gà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!