Chương 9: (Vô Đề)

Thẩm Mạc Thành ngồi trong xe, trông như hắn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng thật ra hắn đang suy tư. Hiếm khi thấy hắn có chút khó hiểu, đối với người tên là La Thiếu Hằng lúc nãy, hắn tin rằng mình chưa từng gặp người này, nhưng khi gặp mặt và nghe thấy tên anh, hắn có cảm giác quen thuộc như có như không, giống như có một thế lực vô hình đang điều khiển hắn đến gần người kia.

Cảm giác này rất lạ, cũng rất nguy hiểm, nhưng khiến hắn cảm thấy thú vị.

Qua nhiều năm như vậy, lần đầu tiên hắn có cảm giác như vậy với người khác, chỉ cần nhớ lại đôi mắt hắc bạch phân minh kia là hắn có một cảm giác khó nói nên lời, nhất là khi mắt La Thiếu Hằng ngấn nước, lông mi khẽ run nhìn mình, giống như đang trêu chọc hắn, để không ai có thể bỏ qua.

Dừng ngón tay đang gõ trên đầu gối, Thẩm Mạc Thành mở mắt ra, ra lệnh: "Cho người điều tra La Thiếu Hằng."

"Vâng." Thẩm Du lên tiếng trả lời, Thẩm Du đã sớm có dự đoán được chuyện này.

La Thiếu Hằng bên kia sau khi nghe nói Thẩm Mạc Thành sắp tới thì vô cùng vui vẻ, tính toán lát nữa nên tự giới thiệu mình thế nào để lưu lại ấn tượng tốt cho Thẩm Mạc Thành.

Toàn bộ niềm vui của anh đều thể hiện lên mặt, ngồi cách một ghế mà vẫn làm cho Thẩm Vân vui lây, thấy anh cứ nhìn ngoài cửa sổ mãi liền lên tiếng nhắc nhở: "Bọn họ mới xuất phát thôi, còn một đoạn nữa, anh đừng gấp."

"Tôi không vội." La Thiếu Hằng ngượng ngùng cười với cậu, nói vậy cũng cảm thấy mình đang tự dối lòng, đợi mười năm, làm sao không vội Anh vội đến mức muốn xuống xe đi ra đầu đường đợi.

Chờ khoảng nửa tiếng, cuối cùng cũng thấy xe của Thẩm Mạc Thành từ từ chạy tới, La Thiếu Hằng không nói hai lời, lập tức đẩy cửa xuống xe, dáng vẻ gấp gáp này của anh không có chút xíu nào giống tên vô lại đuổi đến chết cũng không đi ban nãy, Thẩm Vân mệt mỏi thổ tào.

Thẩm Mạc Thành thấy anh đi tới, ra lệnh cho tài xế ngừng xe, nhưng không xuống xe, ngồi ở bên trong thông qua cửa sổ nhìn La Thiếu Hằng vẫy tay, thấy anh vẫy mãi mới mở cửa sổ xe, mặt đối mặt với anh.

"Thẩm Mạc Thành." Thấy cửa sổ hạ xuống, La Thiếu Hằng nở nụ cười rạng rỡ, vẫy vẫy tay với anh.

Cậu ấy cười đẹp hơn khi khóc.

Thẩm Mạc Thành thầm nghĩ trong lòng, lẳng lặng nhìn anh vài giây mới hỏi: "Có chuyện gì sao"

"Anh muốn đi đâu Em có thể đi với anh không" La Thiếu Hằng không hề quanh co.

"Lý do" Thẩm Mạc Thành vẫn ung dung nhìn anh, ý nói hắn muốn anh cho hắn một lý do có sức thuyết phục.

"Em muốn ở bên anh, được nhìn thấy anh mỗi ngày." La Thiếu Hằng trả lời mà không hề nghĩ ngợi, giống như năm đó thẳng thắn thổ lộ với Thẩm Mạc Thành.

Anh vừa nói xong lời này, Thẩm Mạc Thành nhìn chung quanh, tỏ vẻ kinh ngạc, Thẩm Vân ở phía sau nghe xong, trong lòng thẳng thắn thầm khen ngợi anh, nhiệt tình như lửa thổ lộ giữa đường khiến cho những người không hiểu rõ câu chuyện(1) cũng phải đỏ mặt, không biết người trong cuộc có cảm giác gì Tôi nói với mấy người này, may là đang ở nước ngoài! Nếu mấy người làm như vậy ở trong nước, nhất định sẽ trở thành chủ đề nóng trên thanh tìm kiếm!

Thật ra không chỉ có bọn họ, mà Thẩm Mạc Thành là người trong cuộc cũng cảm thấy rất kỳ lạ, ngại vì thân phận của hắn, và vẫn chưa có ai dám nói thẳng việc này với hắn, cho dù là Hà Thư Ngữ cũng chỉ lờ mờ ám chỉ mà thôi, hôm nay, người chỉ mới gặp một lần lại làm trò nhiệt tình ngay trước mặt hắn, mở miệng thẳng thắn nói muốn ở bên hắn

Hắn nhìn vào ánh mắt mong đợi của La Thiếu Hằng, trong con người đen bóng mang theo tình cảm yêu thương không chút che giấu, nóng bỏng gần như hoà tan luôn cả hắn, giống như móng vuốt của loài động vật nhỏ cào cào tim hắn.

Nhưng cho dù là vậy, bề ngoài hắn vẫn thản nhiên, chỉ phun ra một tiếng mang ý nghi vấn: "Hả"

Năm đó La Thiếu Hằng và Thẩm Mạc Thành yêu nhau cũng nhiệt tình thẳng thắn như vậy, có lẽ đây là tính cách của phần lớn những người học nghệ thuật, anh chưa bao giờ che giấu tình yêu của mình với Thẩm Mạc Thành, mỗi ngày hai người thức dậy, chuyện đầu tiên anh làm là hôn chào buổi sáng Thẩm Mạc Thành, vào ngày Thẩm Mạc Thành đi công tác về, anh sẽ chuẩn bị việc gì đó gây ngạc nhiên cho hắn, dùng cọ vẽ trong tay sáng tạo nên phong cảnh mà anh cảm thấy đẹp nhất cho Thẩm Mạc Thành… Anh làm tất cả những việc mà anh cho rằng mình nên làm vì người mình yêu, anh hy vọng mình có thể cho Thẩm Mạc Thành tất cả những gì mình có.

Đối với tình yêu của anh, Thẩm Mạc Thành cũng đáp lại cho anh những điều tương xứng, hắn sẽ hôn mãi lên môi anh, thì thầm bên tai anh câu anh yêu em, sẽ vội vàng chạy về nhà từ thành phố cách xa ngàn dặm chỉ vì anh bị cảm, sẽ chỉ vì một câu nói của anh mà cõng anh đi từng bước một từ đầu phố về tới tận nhà.

Nhưng chưa từng mang thái độ cân nhắc và dò xét để hỏi anh như thế này, việc này khiến anh thoáng giật mình, bật thốt hỏi: "Anh thật sự không nhớ em sao"

Trong giọng nói của anh mang theo thất vọng, ánh mắt vốn tràn đầy linh động bị đau thương bao trùm, Thẩm Mạc Thành bị ánh mắt này làm cho lún sâu thêm, nhưng vẫn không nói câu nào, chỉ nhìn anh như trước, tỏ vẻ quả quyết.

La Thiếu Hằng hiểu ý của anh, gương mặt trắng bệch, bàn tay đang bắt cửa sổ xe hơi buông lỏng ra, cả trái tim đều trầm xuống.

——Anh ấy thật sự quên tôi.

Cho dù lúc nãy đã công tác tư tưởng xong, nhưng La Thiếu Hằng vẫn cảm thấy khó chịu, từng việc nhỏ bé khi ở bên nhau, những tình cảm yêu thương nồng nàn như lửa, bây giờ chỉ còn một mình anh nhớ.

Thẩm Vân thấy mặt anh đột nhiên biến sắc, lại nhìn sang dáng vẻ bình tĩnh của boss, đột nhiên cảm thấy cái này rất giống tình cũ gặp lại, cảnh tượng người kia không nhớ rõ mình, khiến cậu không khỏi có một giây đau lòng cho La Thiếu Hằng, ngay khi cậu cho rằng La Thiếu Hằng sẽ nói câu "Anh thật độc ác" sau đó bỏ đi như trong phim truyền hình thì La Thiếu Hằng lại làm một việc khiến cậu mở mang tầm hiểu biết.

Cậu thấy La Thiếu Hằng đi vòng qua bên kia mở cửa xe, thấy cửa xe không mở lại gõ cửa sổ, sau khi Thẩm Mạc Thành ra lệnh cho tài xế mở khoá thì anh ngồi vào trong xe.

Thẩm Vân: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!