Thẩm Mạc Thành không thể nói ra là cảm giác gì, chỉ cảm thấy giọt nước mắt rơi lên tay của La Thiếu Hằng đốt cháy tim mình. Không kiềm lòng được, lên tiếng hỏi anh: "Sao cậu lại khóc" Lúc nói, hắn tiến lên một chút, đưa tay lau nước mắt trên mặt anh.
La Thiếu Hằng bị hành động của hắn làm cho sửng sốt, Thẩm Vân đứng sau lưng cũng ngẩn ngơ, cậu chưa từng thấy Thẩm Mạc Thành có hành động tình cảm dịu dàng như thế này.
"Em không sao, chỉ… chỉ do quá vui thôi." La Thiếu Hằng nở nụ cười, thật sự anh rất vui, muốn bình tĩnh một chút, nhưng giọng nói lại không thể kiềm được run rẩy.
Anh đưa tay muốn nắm lấy bàn tay của Thẩm Mạc Thành trên mặt mình, nhưng đối phương lại thu tay về trước, bao gồm cả bàn tay phải mà anh đang cầm.
Cái rút tay đó nhưng rút hết tâm tình của anh, La Thiếu Hằng nắm chặt lòng bàn tay, nhưng không bắt lại được chút hơi ấm nào.
"Tôi…" Thấy anh mất mát, Thẩm Mạc Thành đang định nói cái gì đó, Thẩm Vân đứng phía sau nhắc nhở hắn: "Boss, sắp tới giờ hẹn rồi."
Thẩm Mạc Thành ngừng câu chuyện, gật đầu với La Thiếu Hằng coi như chào hỏi, sau đó xoay người bỏ đi, mới đi được hai bước lại bị người ta kéo góc áo, hắn quay đầu lại, thấy La Thiếu Hằng nhìn hắn chằm chằm, lắp bắp hỏi: "Anh phải đi sao"
Nếu là bình thường, chắc chắn Thẩm Mạc Thành sẽ không để ý gì nhiều, nhưng chẳng biết tại sao, nhìn thấy dáng vẻ xin được dẫn theo của La Thiếu Hằng, hắn không nỡ nặng lời, chỉ gật đầu: "Ừm."
"Em có thể đi theo không" La Thiếu Hằng vội hỏi.
"Đi theo tôi" Thẩm Mạc Thành nhìn anh, La Thiếu Hằng gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
Thẩm Mạc Thành nhìn hành động có chút trẻ con của anh, giật mình, cảm thấy một người đàn ông làm vậy mà không hề có chút quái dị nào, nhưng lý trí vẫn chiếm thế thượng phong: "Không thể."
La Thiếu Hằng nhớ vào năm đó, lần đầu tiên Thẩm Mạc Thành đi làm, anh cũng kéo góc áo Thẩm Mạc Thành, hỏi anh có thể dẫn mình theo không, câu trả lời cũng là không thể. Lúc đó anh chơi xấu ôm eo Thẩm Mạc Thành không để hắn đi, cuối cùng dùng cả chân tay cuốn lấy người ta. Thẩm Mạc Thành dùng mọi cách dụ dỗ đều không thể làm lại anh, chỉ có thể đồng ý về sớm, hàng ngày gọi điện thoại báo bình an.
Ngày hôm nay vật đổi sao dời, anh không thể làm vậy, chỉ có thể ngượng ngùng buông bàn tay đang nắm áo Thẩm Mạc Thành.
Anh buông tay, Thẩm Mạc Thành cũng không ở lại lâu, cất bước liền đi, thấy La Thiếu Hằng muốn đuổi theo, khẽ quát: "Đứng lại."
Bước chân của La Thiếu Hằng nghe lời dừng lại, âm thanh hơi tức giận của hắn khiến anh không biết nên làm sao, giống như chưa từng nghĩ rằng hắn sẽ xua đuổi mình như vậy, vẻ mặt như trẻ con làm sai, theo bản năng nói: "Xin lỗi."
Thẩm Mạc Thành nghe anh nói xin lỗi, chân mày cau lại, đè nén cảm giác khác thường trong lòng xuống, không nhìn La Thiếu Hằng nữa, xoay người đến bên cạnh xe, trước khi ngồi vào xe, thần xui quỷ khiến hắn quay lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy La Thiếu Hằng vẫn còn đứng tại chỗ, vẫn đang nhìn mình.
Hắn suy nghĩ một chút, thấp giọng nói một câu với Thẩm Vân, sau đó ngồi vào trong xe, chiếc xe chậm rãi bỏ đi.
La Thiếu Hằng chỉ cảm thấy như tim mình cũng bị chiếc xe kia mang đi, đợi đến khi xe phải rẽ hướng, anh mới nhận ra mình lại để cho Thẩm Mạc Thành đi, vội vàng chạy theo để đuổi kịp, vừa mới nhích người đã bị kéo lại.
"Chờ chút!" Thẩm Vân nhanh tay kéo anh lại.
Nhìn thấy xe đã chuyển ngoặt, bóng dáng kia biến mất, La Thiếu Hằng quay đầu lại muốn kéo người ngăn cản mình ra, vội vàng nói: "Cậu buông ra…" Anh hơi dừng lại, nhận ra người kéo lấy mình là người lúc nãy đứng chung với Thẩm Mạc Thành, không khỏi sửng sốt: "Sao cậu lại ở đây"
"…" Thẩm Vân hơi đổ mồ hôi, hoá ra ánh mắt anh đều dán lên người boss, ngay cả tôi cũng không thèm để ý sao!
"Boss dặn tôi đưa ngài về." Thẩm Vân nói.
"Đưa tôi Anh ấy nói sao" La Thiếu Hằng có hơi không dám tin, rõ ràng Thẩm Mạc Thành tỏ vẻ không biết mình là ai.
"Đúng vậy." Thẩm Vân khom lưng lấy máy ảnh bị làm rớt trên mặt đất lên đưa cho anh, làm tư thế vươn tay mời.
"Cảm ơn." La Thiếu Hằng nhận lấy máy ảnh, liếc nhìn hướng xe đi, vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi, "Vậy cậu có thể đưa tôi tới chỗ đó không"
"Không thể." Thẩm Vân trả lời không chút nghĩ ngợi, mình không phải là đứa điếc không sợ súng.
La Thiếu Hằng tuy có thất vọng, nhưng cũng cảm thấy không có khả năng, anh lại nhìn góc đường, đi theo Thẩm Vân vào xe.
"Xin hỏi ngài nghỉ ngơi ở đâu" Thẩm Vân dò hỏi.
La Thiếu Hằng nói tên một khách sạn, có chút ngượng ngùng khi Thẩm Vân đưa mình về, nhưng do Thẩm Mạc Thành sắp xếp nên không nỡ từ chối, đành phải nói: "Làm phiền cậu, tôi tên La Thiếu Hằng, xưng hô với cậu thế nào"
"Ngài đừng khách khí, gọi tôi Thẩm Vân là tốt rồi." Thẩm Vân cười nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!