Trong giây phút bốn mắt nhìn nhau, La Thiếu Hằng cảm thấy tim mình như run lên, máu huyết trong người dâng trào, không thể nào kiềm lại ngón tay đang run rẩy, suýt chút nữa là không thể chịu được sức nặng của một cái máy ảnh.
Anh đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh nếu mình có thể gặp lại Thẩm Mạc Thành thì sẽ thế nào, nhưng trên thực tế, anh chỉ có thể nhìn thấy người kia trong mơ.
Hai lần vô tình gặp nhau trước đó, anh cũng từng nghĩ chỉ là ảo giác, anh biết một người đã chết mười năm đột nhiên xuất hiện gần như là thiên phương dạ đàm(1), nhưng anh vẫn luôn giữ lại một tia vọng tưởng cuối cùng, anh nghĩ nếu đã có thể vô tình gặp nhau hai lần, vậy có lẽ sẽ còn lần thứ ba, lần thứ tư, lần tiếp theo mình hứa là sẽ bắt được anh ấy.
Nhưng hôm nay mộng tưởng lại trở thành sự thật, đương nhiên anh không biết nên làm thế nào cho phải, ngay cả bước lên trước một bước cũng không làm được, thậm chí hít thở thôi cũng sợ sẽ làm phiền người kia.
Thẩm Mạc Thành nghe thấy tiếng kêu chỉ liếc nhìn về phía anh, sau đó lại khom lưng lên xe, thấy vậy, La Thiếu Hằng giật mình tỉnh lại, chạy tới chỗ chiếc xe kia.
Khoảng cách không xa, chỉ mất mấy giây là anh đã chạy tới bên xe, nhưng chưa kịp đến gần cửa xe đã bị vệ sĩ cản lại, ánh mắt anh dừng lại ở chỗ Thẩm Mạc Thành, nói với vệ sĩ: "Xin lỗi, làm phiền tránh ra một chút."
Vệ sĩ vẫn đứng im, đưa tay cản anh lại, chặn đường đi của anh.
Thấy xe sắp khởi động, dưới tình thế cấp bách, La Thiếu Hằng đẩy tay vệ sĩ ra vọt vào, nhưng tiếp đó lại bị vệ sĩ đè vai lại, lòng anh đang nóng như lửa đốt nên không có kiên nhẫn để dây dưa nhiều với vệ sĩ, anh nhanh chóng bắt lấy cổ tay đang ngăn mình lại, vặn một cái đẩy ra, định đẩy người kia ra ngoài, ai ngờ người kia chỉ di chuyển người một cái liền đánh trả lại.
Vệ sĩ có bản lĩnh chuyên nghiệp, còn La Thiếu Hằng chỉ học một ít cách đánh cận chiến với Thẩm Mạc Thành trước kia, chỉ mấy cái đã bị vệ sĩ vặn tay ra sau lưng. Đè vai quỳ một gối xuống đất.
Cùng lúc đó, chiếc xe vốn chạy được một mét đột nhiên dừng lại.
Sau khi Thẩm Mạc Thành lên xe, không biết tại sao trong đầu hắn vẫn luôn nghĩ về người vừa mới gọi tên mình, trong lòng có một cảm giác kỳ lạ, vô tình quay đầu lại nhìn, đúng lúc nhìn thấy La Thiếu Hằng bị vệ sĩ đè trên mặt đất, chuyện này khiến hắn làm theo bản năng mình mà lên tiếng: "Dừng xe."
Tài xế tuân lệnh dừng lại, hắn đẩy cửa xuống xe, vệ sĩ thấy anh quay lại, rối rít tránh ra, người đang áp chế La Thiếu Hằng sợ có bất trắc nên vẫn đè vai La Thiếu Hằng, gọi: "Boss."
Ánh mắt Thẩm Mạc Thành lướt qua tay người kia, giọng lạnh lùng: "Buông ra."
Vệ sĩ lập tức buông tay, lùi sang một bên.
Sau khi được tự do, La Thiếu Hằng không quan tâm đến cảm giác đau đớn trên tay, đứng bật dậy từ mặt đất, sức quá mạnh khiến cho người anh lảo đảo một chút, mắt anh nhìn chăm chú vào người trước mặt, gương mặt quen thuộc khiến anh hơi thất thần.
——Là anh ấy.
Bất kể có phải là vọng tưởng hay không, La Thiếu Hằng đã rất nhiều lần nghĩ rằng nếu có thể gặp lại Thẩm Mạc Thành anh sẽ nói gì, anh dành ra mười năm, nhưng hôm nay chỉ có thể ngạc nhiên nhìn hắn, thiên ngôn vạn ngữ còn lại đều không thể thốt ra được.
Vì vô cùng xúc động, hầu kết anh chuyển động vài lần, sau một hồi cố gắng, cuối cùng anh chỉ gọi ra cái tên đã dùng đủ mọi cách quấn lấy tim mình: "…Thẩm Mạc Thành."
Anh như si mê mà nhìn Thẩm Mạc Thành, niềm hân hoan trong lòng thật sự đã che mất anh, nên đã bỏ qua vẻ xa lạ trong đôi mắt Thẩm Mạc Thành, mãi cho đến khi Thẩm Mạc Thành lên tiếng kéo anh về thực tại.
Thẩm Mạc Thành cảm thấy ánh mắt của người trước mặt nóng đến mức có thể đốt cháy hắn, nhưng tâm tình phức tạp trong ánh mắt đối phương khiến hắn không hiểu nổi, hơi nhíu mày lại, hỏi: "Cậu là ai"
——Cậu là ai.
Năm đó, câu nói đầu tiên lúc Thẩm Mạc Thành tỉnh lại cũng là câu này, cùng một lời đối thoại, La Thiếu Hằng hy vọng mình có thể cười nói với hắn tôi là La Thiếu Hằng như khi đó biết bao nhiêu.
Lúc bị bệnh nặng nhất, anh luôn tưởng tượng rằng thật ra Thẩm Mạc Thành không chết, hắn chỉ mất tích mà thôi, hoặc là lại bị mất trí nhớ nên không quay lại. Nhưng anh nghĩ như vậy cũng không sao, làm quen lại là được, chỉ cần người kia còn sống là tốt rồi.
Tới bây giờ, anh mới phát hiện mình không hề tài giỏi như vậy, chỉ ba chữ đó thôi đã khiến cho niềm vui nơi đáy lòng anh biến mất trong nháy mắt, chỉ còn lại cảm giác lạnh run cả người.
Chỉ bằng một ánh mắt xa lạ thôi người này đã khiến anh không chịu nổi.
——Có lẽ đây không phải anh ấy, anh ấy không thể nào không nhận ra mày! Mày tỉnh lại đi!
——Nhưng dáng vẻ giống hệt anh ấy, ngay cả vết sẹo trên trán cũng giống!
Trong lòng có hai giọng nói đang cãi nhau, khiến tim La Thiếu Hằng càng thêm hỗn loạn, anh cố hết sức mới có thể miễn cưỡng không để mình thất lễ trước mặt người kia, nhấp đôi môi khô khan, anh thận trọng chờ mong, hỏi: "Anh là Thẩm Mạc Thành sao"
Thẩm Mạc Thành không hiểu sao anh lại nhìn hắn như vậy, trong đôi mắt đen kia rất sạch sẽ, nhưng hắn lại cảm giác nếu mình không thừa nhận, người trước mắt này sẽ khóc nấc lên.
"Anh là Thẩm Mạc Thành." Thấy hắn không trả lời, La Thiếu Hằng lại nói một câu, giọng chắc nịch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!