Cuối cùng La Thiếu Hằng vẫn bị Thẩm Mạc Thành thuyết phục, ngày hôm sau liền đi tìm bác sĩ Trương với hắn.
Buổi tối trước thời gian đã hẹn một ngày, La Thiếu Hằng mất ngủ, dù bác sĩ Trương đã nói là không nguy hiểm, nhưng anh vẫn không thể nào khống chế được nỗi lo trong lòng, muốn trò chuyện với Thẩm Mạc Thành nhưng sợ ảnh hưởng hắn nghỉ ngơi, chỉ có thể cả đêm không chợp mắt đến sáng.
Ngày hôm sau, sau khi đến phòng khám của bác sĩ Trương, nỗi lo của La Thiếu Hằng càng lớn hơn, cứ hỏi đi hỏi lại bác sĩ Trương mấy lần về tình trạng của Thẩm Mạc Thành, có thật là không có nguy hiểm gì hay không, sau khi có được câu trả lời khẳng định thì tâm trạng mới vững vàng hơn một chút.
Trừ anh và Trần Trạm còn có Thẩm Vân bên ngoài, Giang lão gia cũng đến, Thẩm Vân tới hỏi thăm sức khoẻ, La Thiếu Hằng và Trần Trạm đứng bên cạnh, không nói lời nào.
Lúc bác sĩ Trương đóng cửa phòng, La Thiếu Hằng theo bản năng đưa tay ra cản lại, khẩn trương hỏi: "Bác sĩ Trương, thật sự không có vấn đề gì sao"
Bác sĩ Trương quét mắt qua bàn tay khẽ run đang ngăn trước cửa của anh, hoà nhã an ủi: "Yên tâm, tôi sẽ trả lại cho cậu một Mạc Thành hoàn chỉnh, buông ra đi."
Ánh mắt La Thiếu Hằng chạm phải đường nhìn của Thẩm Mạc Thành phía sau ông, Thẩm Mạc Thành gật đầu với anh, ý bảo anh cứ yên tâm.
La Thiếu Hằng từ từ rụt tay lại, lùi về sau hai bước nhìn cánh cửa trước mắt mình đóng lại, Trần Trạm bên cạnh khẽ an ủi anh: "Đừng lo lắng."
"Ừm." La Thiếu Hằng gật đầu, quay đầu lại vừa khéo nhìn thấy Giang lão gia bên cạnh, người kia cũng đang nhìn cửa phòng khám, trên mặt mang theo vẻ lo lắng, thấy anh nhìn qua, ông thu lại vẻ mặt, vào phòng khám bên cạnh với Giang quản gia.
Biết bọn họ sẽ chờ trước cửa, y tá phòng khám đặc biệt lấy ghế tới cho ba người bọn họ, sợ tiếng trò chuyện ảnh hưởng bên trong phòng, ba người mang ghế đến bên cạnh mới ngồi xuống.
Thật ra Thẩm Vân cũng không rõ tình hình bây giờ là như thế nào, nhưng nhìn dáng vẻ lo lắng của La Thiếu Hằng, thậm chí Giang lão gia cũng có mặt thì cậu biết ngay không phải là chuyện nhỏ.
Trong lúc cậu đang suy nghĩ rốt cuộc là sao, La Thiếu Hằng bên cạnh lên tiếng gọi cậu: "Thẩm Vân."
"Vâng" Thẩm Vân quay đầu nhìn anh.
"Cậu đi theo Thẩm Mạc Thành từ khi nào" La Thiếu Hằng hỏi cậu.
"Rất lâu rồi, tôi và anh trai mình vào Thẩm gia từ khi còn bé, luôn đi theo boss, lớn lên thì được điều sang Thuỵ Sĩ, sau khi xảy ra chuyện, tôi được lão gia gọi về." Thẩm Vân nói, chuyện mà cậu nói chính là chuyện xảy ra với Thẩm Mạc Thành năm ấy ở thành phố A.
"Về khi nào Sau khi Thẩm Mạc Thành gặp tai nạn vào năm đó, cậu ở bên cạnh anh ấy sao" La Thiếu Hằng lại hỏi.
"Trở về vào năm thứ hai." Thẩm Vân đáp.
"Vậy cậu kể cho tôi nghe tình trạng lúc đó của anh ấy đi, cái gì cũng được." La Thiếu Hằng thấp giọng nói.
Thẩm Vân liếc nhìn anh luôn siết chặt hai tay do bất an, cậu cũng nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh trên tay boss, biết được hai người đã thẳng thắn xác định quan hệ, cậu gật đầu nói được, thấp giọng kể lại chuyện năm đó cho anh nghe.
Thẩm Vân kể rất cặn kẽ, tỉ mỉ kể cả một vài việc liên quan đến quá trình chuyển biến của Thẩm Mạc Thành mà cậu nhớ, La Thiếu Hằng nghe rất nghiêm túc, nhất là lúc nói đến chuyện sau khi Thẩm Mạc Thành tỉnh lại.
Bởi vì tai nạn khiến cho thân thể bị thương nhiều nơi, sau đó hôn mê nhiều năm, tình trạng thân thể của Thẩm Mạc Thành cực kỳ không tốt, dù đã tỉnh, nhưng một vài hệ thống vận hành khí quan trong cơ thể lại xảy ra hiện tượng suy nhược, để lại nhiều di chứng.
La Thiếu Hằng yên lặng lắng nghe chuyện năm đó về Thẩm Mạc Thành, lúc đầu còn có thể miễn cưỡng giữ bình tĩnh, đến cuối cùng vẫn không khống chế được, hít một hơi thật sâu, cúi đầu vùi mặt vào trong lòng bàn tay.
Thẩm Vân ngồi bên cạnh anh rõ ràng nhìn thấy bờ vai anh khẽ run rẩy, lên tiếng an ủi anh: "Bây giờ căn bản đã khôi phục hết rồi, anh đừng lo lắng."
"Ừm." La Thiếu Hằng đáp.
Thẩm Vân nhìn dáng vẻ của anh, biết anh cũng rất lo lắng và đau lòng, nhưng vẫn không nhịn được nói: "La thiếu, tôi biết năm đó anh có một người mà anh rất yêu, nhưng tôi dám nói boss hoàn toàn không kém anh ta, quá khứ đã qua, tôi hy vọng anh có thể đối xử bình đẳng với boss."
La Thiếu Hằng nghe vậy ngẩng đầu khỏi lòng bàn tay, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vân, khẽ mỉm cười, nói: "Không có ai khác cả, mãi mãi chỉ có một mình anh ấy mà thôi."
Dù là quá khứ, hay hiện tại hoặc tương lai, người anh yêu chỉ có một mình Thẩm Mạc Thành mà thôi.
Thời gian chờ đợi luôn trôi qua rất chậm, trong giây phút cửa phòng khám mở ra, La Thiếu Hằng hoảng hốt cho rằng mình vừa đợi mười năm.
Nhìn thấy Thẩm Mạc Thành nằm trên giường bệnh trong phòng, hai chân La Thiếu Hằng đột nhiên nhũn ra, suýt chút nữa quỳ xuống đất, may mà bác sĩ Trương trước mặt đỡ anh kịp thời.
"Đừng gấp, cậu ấy chỉ đang ngủ thôi, chịu đựng quá nhiều ký ức nên có chút không chịu nổi, nghỉ ngơi hai ngày là tỉnh lại." Bác sĩ Trương an ủi anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!