Lúc ra khỏi quán cà phê, La Thiếu Hằng bất ngờ gặp phải một người, chính là người lần trước tự xưng là vị hôn thê của Thẩm Mạc Thành – Hà Thư Ngữ.
Hà Thư Ngữ kéo tay một người đàn ông, đi ra từ một cửa hàng trang sức sang trọng bên cạnh, vừa khéo cũng nhìn thấy anh, còn khẽ nâng tay làm động tác như chào hỏi.
La Thiếu Hằng gật đầu với cô, nhìn cô và người đàn ông kia ngồi vào trong chiếc xe chờ sẵn rồi đi.
Thẩm Vân bên cạnh có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy: "La thiếu, anh biết cô ấy"
"Lúc trước đi ăn có gặp một lần, cô ấy nói mình là vị hôn thê của Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng giải thích đơn giản.
"Ha Vị hôn thê! Vị hôn thê ngay cả lầu hai cũng không thể lên sao!" Thẩm Vân trợn tròn mắt, ra vẻ "anh đúng là đang trêu ghẹo tôi".
"Lầu hai cái gì" La Thiếu Hằng không hiểu hỏi.
"Chính là nhà của boss, anh không biết sao Trong nhà ngoại trừ má Vương có thể lên lầu quét dọn phòng ra, thì trừ khi là boss cho phép, bằng không người lên lầu dù chỉ một phút cũng sẽ bị đánh gãy chân!" Thẩm Vân nói như thật.
"Thật sao" La Thiếu Hằng nhướng mày nhìn cậu, "Để tôi về hỏi anh ấy."
"Đừng mà!" Thẩm Vân kéo anh lại, "La thiếu anh đừng làm ra chuyện! Tôi chỉ nói quá chút thôi, nhưng bình thường thì boss ngoại trừ cho chúng tôi vào thư phòng bàn chuyện ra thì thật sự không cho người khác lên lầu hai, anh là người đầu tiên được đi lên."
Hơn nữa lên một cái là vào tới tận phòng ngủ chính.
Những lời này Thẩm Vân không nói ra, để tránh bị boss treo lên tra tấn.
Mặc dù biết cậu nói quá, nhưng La Thiếu Hằng vẫn không nhịn cười được: "Được, tôi không gây chuyện. Cậu không cần tiễn tôi, đi leo núi với Trần Trạm đi."
"Tôi đưa anh về, không leo núi!" Thẩm Vân lời lẽ đanh thép từ chối.
Đúng lúc Trần Trạm vừa nói chuyện điện thoại xong quay lại, nghe cậu nói liền hỏi: "Vậy cậu muốn làm gì"
"Đưa phu nhân của boss về nhà." Thẩm Vân nghiêm túc nói.
"Tôi quên không nói với cậu, tôi lái xe tới." Nụ cười của La Thiếu Hằng phá tan giấc mộng đẹp của cậu.
Thẩm Vân: "…"
"Chuyện hôm nay tôi gặp Trần Trạm không cần nói với Thẩm Mạc Thành, tôi về sẽ nói với anh ấy." La Thiếu Hằng nói với cậu.
"Vâng." Thẩm Vân gật đầu, trong lòng thầm thắp lên một ngọn nến cho boss.
La Thiếu Hằng chào tạm biệt Trần Trạm rồi đi trước, trên đường về anh luôn suy tính lát nữa phải nói thế nào với Thẩm Mạc Thành, tuy anh rất mong Thẩm Mạc Thành có thể nhớ lại những ký ức có liên quan đến hai người bọn họ, nhưng không bao gồm cả chuyện đặt cược an nguy của Thẩm Mạc Thành.
Xe đến bãi đỗ xe dưới tầng, La Thiếu Hằng đỗ xe rồi lên lầu, mới vừa đi tới cửa phòng liền nhận được điện thoại của Thẩm Mạc Thành, hỏi anh sao không có nhà.
"Tới cửa rồi." La Thiếu Hằng nói rồi cúp điện thoại, lấy chìa khoá ra mở cửa.
Trên người Thẩm Mạc Thành còn mặc áo khoác, rõ ràng cũng vừa mới về, La Thiếu Hằng cởi áo khoác của mình ra vắt lên khuỷu tay, đi tới cởi áo khoác giúp hắn, cùng treo lên giá áo bên cạnh, hỏi: "Hôm nay trong công ty không bận sao"
Thẩm Mạc Thành nói: "Hôm nay không đến công ty, tới chỗ ông ngoại một chuyến."
"Hửm" La Thiếu Hằng quay đầu lại nhìn hắn.
Thẩm Mạc Thành kéo anh ngồi xuống salon, nói: "Anh nói với ông ấy chuyện của chúng ta."
"Chúng ta còn chuyện cần nói Chuyện ông ấy biết có khi còn nhiều hơn anh." La Thiếu Hằng cười hỏi.
"Anh nói." Thẩm Mạc Thành dừng một chút, ánh mắt dịu dàng nhìn anh, nói, "Chúng ta quyết định đi đăng ký kết hôn."
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!