La Thiếu Hằng kể lại chuyện hôm nay mình gặp Giang lão gia cho Thẩm Mạc Thành nghe. Lúc Thẩm Mạc Thành nghe thấy anh xác nhận chuyện hắn mất trí nhớ là do ông ngoại nhờ người khác tạo ra, trên mặt không có thay đổi gì quá lớn, từ vẻ kinh ngạc khi biết chuyện này, đến bây giờ hắn đã có thể rất bình tĩnh mà chấp nhận.
Nghe La Thiếu Hằng nói xong, hắn gật đầu: "Anh biết rồi, cứ để anh xử lý."
"Được, đúng rồi…" La Thiếu Hằng nhìn hắn, có chút muốn nói lại thôi. Thẩm Mạc Thành hỏi: "Sao vậy"
"Khụ." La Thiếu Hằng có chút ngượng ngùng nói, "Lúc nãy khi em xác nhận chuyện này, tâm trạng hơi kích động, có lẽ là không lễ phép lắm với ông ngoại anh, xin lỗi."
Nếu là bình thường, với gia giáo nghiêm khắc của anh, anh sẽ không dùng thái độ gần như là vô lễ với một người già lớn tuổi, hơn nữa người kia còn là ông ngoại của Thẩm Mạc Thành. Nhưng vừa nghĩ tới chỉ một tờ giấy chứng nhận giả khi đó mà khiến hai người bọn họ xa cách mười năm, còn lợi dụng thủ đoạn khiến Thẩm Mạc Thành mất trí nhớ, anh không thể nào bình tĩnh đối xử.
Không ngờ tới anh lại đột nhiên xin lỗi, nhìn ánh mắt mang theo áy náy của anh, Thẩm Mạc Thành sửng sốt một chút, đưa tay ra kéo anh vào trong lòng, hơi bất đắc dĩ nói: "Em không cần xin lỗi, người phải nói xin lỗi là bên anh, nếu không phải vì anh, em không cần…"
Lời nói của hắn bị La Thiếu Hằng ngẩng đầu dùng môi ngăn lại, La Thiếu Hằng hôn hắn, nói: "Vậy chúng ta không cần xin lỗi là được, chuyện lúc trước cứ để nó qua hết đi, chờ xử lý xong thì bỏ qua, thế nào"
Thẩm Mạc Thành nhìn anh một hồi, trong lòng mềm nhũn: "Em nói là được."
Trước khi ngủ, La Thiếu Hằng tựa vào giường đọc sách, di động rung lên, báo có tin nhắn mới, anh cầm lên mở ra.
——Người kia của cậu ở bên cạnh
Người gửi tin là Trần Trạm, La Thiếu Hằng có chút bất ngờ khi anh ta vừa mở miệng liền nhắc tới Thẩm Mạc Thành, đúng lúc Thẩm Mạc Thành đang tắm, anh trả lời lại, suy nghĩ một chút thì quyết định gọi điện thoại tới.
Điện thoại vừa mới kết nối liền nghe tiếng Trần Trạm trêu ghẹo: "Tối gọi cho tôi, không sợ Thẩm Mạc Thành ghen"
"Tối rồi, lúc cậu gửi tin nhắn cho tôi sao không nghĩ tới chuyện này" La Thiếu Hằng cười hỏi.
"Tôi mới về khách sạn, nhớ tới thì gửi tin nhắn cho cậu ngay." Trần Trạm nói.
"Khách sạn Cậu ra ngoài" La Thiếu Hằng hỏi anh ta.
"Xem như là vậy đi, tình bạn yếu kém." Trần Trạm cười nói, "Tôi ở thành phố B, ngày mai gặp nhau một lần đi, có chút việc muốn nói với cậu, liên quan tới người đàn ông của cậu."
"Thẩm Mạc Thành"
"Ừm, gặp nhau rồi nói, nhớ là tạm thời không cần nói cho Thẩm Mạc Thành."
"Thần bí vậy sao" La Thiếu Hằng có chút nghi ngờ, nhưng cũng không hỏi nhiều, "Vậy ngày mai tôi liên lạc với cậu."
"Được." Trần Trạm nói xong liền cúp điện thoại.
La Thiếu Hằng cầm di động ngồi trên giường, cảm thấy tò mò với chuyện mà anh ta nói, không biết có gì mà phải gạt Thẩm Mạc Thành.
Thẩm Mạc Thành tắm xong đi ra thấy anh ngồi trên giường với dáng vẻ trầm ngâm, đi tới ngồi xuống bên cạnh anh hỏi: "Đang nghĩ gì"
La Thiếu Hằng hồi thần, đặt di động sang bên cạnh, nói: "Không có gì, chỉ nghĩ tới chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này thôi, cảm thấy như đang nằm mơ vậy."
Thẩm Mạc Thành nghe vậy, tựa sát vào hôn lên mặt anh: "Thế này thì có thật không"
La Thiếu Hằng bị hắn chọc cười: "Cũng tạm, không quá đủ."
Thẩm Mạc Thành như suy tư một chút, nói: "Vậy anh lấy thân báo đáp."
Hắn nói giống như trước đây, khiến cho La Thiếu Hằng có cảm giác trở về năm đó khi hai người sống bên nhau, trong lòng có chút hạnh phúc, sau đó từ từ tràn ra toàn bộ trái tim, vào giờ khắc này những niềm vui đó đang lại tràn đầy nội tâm anh, mang theo sự thoả mãn không thể nào hình dung được.
Nụ cười bên khoé miệng ngày càng lớn, anh vén chăn xoay người đặt Thẩm Mạc Thành xuống dưới thân, cúi đầu dán tai mình lên ngực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ truyền tới từ trong ***g ngực, cảm thấy từng nhịp tim xuyên qua da và máu thịt, xông vào trong cơ thể anh từng chút một, vào giờ khắc này, bọn họ gắn bó chặt chẽ không thể nào tách rời.
Anh vươn tay mình đặt lên tay Thẩm Mạc Thành, mười ngón tay đan xen, giữ tư thế ghé vào người hắn, nói: "Hình như anh nhớ lại ngày càng nhiều chuyện."
"Ừm." Tay kia của Thẩm Mạc Thành chậm rãi vuốt ve lưng anh, "Sẽ nhớ lại nhanh thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!