Nghe La Thiếu Hằng nói, trong mắt ông cụ hiện lên chút kinh ngạc, mặc dù ông biết La Thiếu Hằng điều tra được chuyện có liên quan đến năm đó, nhưng không ngờ ngay cả việc này mà anh cũng nghi ngờ, thật sự khiến ông cảm thấy ngạc nhiên.
Lúc La Thiếu Hằng hỏi câu này, ánh mắt anh vẫn nhìn thẳng Giang lão gia, cho nên sự kinh ngạc hiện lên trong đáy mắt dễ dàng bị anh nhìn thấy: "Thật sự là ngài"
Chuyện đã đến nước này, phủ nhận cũng không có tác dụng, Giang lão gia không có ý định giấu giếm, ông khẽ gật đầu: "Là tôi."
"Sao ngài có thể làm vậy!" La Thiếu Hằng buột miệng chất vấn, bàn tay đặt lên bàn nắm lại, bởi vì quá kích động mà quên cả sự kính trọng: "Ông không cảm thấy làm như vậy rất ích kỷ sao"
"La tiên sinh, xin ngài bình tĩnh một chút." Giang quản gia bên cạnh thấy thế, lạnh lùng nói với anh, Giang lão gia giơ tay lên ngăn ông lại, nhìn La Thiếu Hằng nói: "Cậu nói ích kỷ"
"Chẳng lẽ không đúng sao" La Thiếu Hằng hỏi.
Giang lão gia nở nụ cười: "Có lẽ vậy, nhưng tôi đứng trên lập trường của một trưởng bối, lựa chọn việc thích hợp nhất cho cháu ngoại tôi, tôi thấy chuyện này cũng không sai."
"Đó là lập trường của ngài, không có nghĩa đó cũng là ý nguyện của Thẩm Mạc Thành, hơn nữa năm đó thương thế của anh ấy nghiêm trọng như vậy, ngài còn tạo áp lực về mặt tinh thần cho anh ấy, chẳng lẽ ngài không lo lắng chút nào sao!"
Giang lão gia nhướng mày: "Tôi đương nhiên nắm chắc là bảo vệ tốt…"
"Trên thế giới này không hề có chuyện chắc chắn trăm phần trăm, dù là cái gì cũng vậy, chỉ cần sai sót một chút là có thể dẫn đến hậu quả không thể nào bù đắp." La Thiếu Hằng lạnh lùng cắt lời ông, "Dù là vì nguyên nhân nào, cách làm đó của ngài quá cực đoan."
Vừa nghĩ tới năm đó khi thân thể Thẩm Mạc Thành bị thương nghiêm trọng còn phải chịu nỗi đau bị đào bới ký ức, anh không có cách nào tiếp tục bình tĩnh nói chuyện với ông.
Giang lão gia trầm mặt một chút, giọng nói có vẻ nặng nề: "Cậu không làm cha làm mẹ, cậu không hiểu được, A Tĩnh chỉ có một đứa con trai như vậy, tôi không thể trơ mắt nhìn nó đi đường vòng!"
"Con không hiểu tâm lý của trưởng bối, nhưng Thẩm Mạc Thành đã không còn là đứa trẻ vừa mới mất cha mất mẹ của năm đó, anh ấy có suy nghĩ của mình, không ai có thể quyết định thay cho anh ấy, bất kể là con hay là ngài." La Thiếu Hằng dừng một chút, nói thêm, "Còn nữa, con tin cha mẹ của Thẩm Mạc Thành cũng sẽ không mong muốn nhìn thấy chuyện như thế xảy ra."
Nghe anh nhắc tới con gái và con rể, trong mắt Giang lão gia hiện lên chút đau xót, khó có được mà không phản bác lại lời của anh, vẻ mặt mịt mờ khó hiểu.
"Lấy yêu làm cớ để tổn thương đứa cháu trai kính trọng ngài, Giang lão gia, ngài làm như vậy thì thứ cho con không thể nào đồng ý được. Con có thể hiểu nỗi khổ tâm của bậc trưởng bối như ngài, nhưng không thể bỏ qua chuyện ngài đã làm với Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng bình ổn lại tâm trạng của mình, nhìn ông, chậm rãi nói, "Mặc kệ lúc trước có thế nào, cũng không nói đến tương lai ra sau, nhưng ít nhất là con và Thẩm Mạc Thành chắc chắn sẽ không xa nhau, nếu như có thể được ngài tán thành, chúng con sẽ rất vui vẻ, còn nếu không được, cũng không ảnh hưởng đến việc chúng con quyết tâm bên nhau, mong ngài có thể lượng thứ."
Thấy Giang lão gia im lặng vì lời nói của mình, La Thiếu Hằng không khỏi nhớ tới cha mẹ ở tận thành phố A.
Tục ngữ có câu, đáng thương tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ. La Thiếu Hằng nhìn gương mặt già nua của ông, cảm thấy có chút không đành lòng, nhưng nhớ lại tình hình trước đây của Thẩm Mạc Thành, anh không thể nào bỏ qua được.
Hai bên im lặng chỉ trong chốc lát, La Thiếu Hằng nói với Giang lão gia: "Cảm ơn hôm nay ngài đã chiêu đãi, vãn bối xin đi trước." Nói xong khẽ gật đầu với Giang lão gia, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng.
Sau khi anh đi, trong phòng lại yên tĩnh, Giang quản gia đổi một tách trà nóng cho Giang lão gia: "Vì sao ngài không nói với cậu ấy, sau khi A Thành thiếu gia thoát khỏi tình trạng nguy hiểm tới tính mạng ngài mới chọn dùng thôi miên để khoá chặt kí ức của cậu ấy."
Giang lão gia dùng ngón tay cái vuốt ve miệng tách, nhàn nhạt hỏi lại: "Nói cái này sẽ có ý nghĩa sao Cậu ấy nói không sai, năm đó đúng là do tôi ích kỷ…"
"Ngài cũng chỉ suy nghĩ cho A Thành thiếu gia mà thôi, bọn họ sẽ hiểu ngài." Giang quản gia an ủi.
Giang lão gia trầm mặc một chút, bưng tách trà trên bàn lên nhưng thật lâu sau vẫn chưa uống: "Lấy yêu làm cớ để gây ra thương tổn, cậu ấy nói cũng không sai."
Lúc đó ông bí quá hoá liều mới chọn cách như thế để cắt đứt liên hệ giữa La Thiếu Hằng và Thẩm Mạc Thành, vì để một lần và mãi mãi, ông cố hết sức ngăn cản hai người có thể gặp lại nhau, nhưng không ngờ rằng tính hết tất cả mưu kế, cuối cùng vẫn bại bởi số phận.
Không phải ông chưa từng hối hận, nhưng việc đã đến nước này, có nói nhiều hơn nữa cũng vô ích.
Thở dài, Giang lão gia đưa tay xoa xoa mi tâm mình, vẻ mặt có chút uể oải.
Giang quản gia thấy thế, đặt bình trà trong tay xuống, bước ra sau lưng bóp vai giúp ông, vừa xoa bóp vừa nói: "Dù sao trên đời cũng có một số việc không thể theo ý người, tôi nghĩ A Thành thiếu gia cũng hiểu nỗi khổ tâm của ngài, cho nên mới không vạch trần việc này."
Giang lão gia lắc đầu: "Ông không hiểu A Thành, nếu nó biết nguyên nhân mình mất trí nhớ, vậy thì sẽ không tiếp tục mặc kệ, e rằng đang tìm cách giải quyết."
Giang quản gia có chút ngạc nhiên: "Ngài nói…"
Giang lão gia không nói gì nữa, chỉ nhấp một hớp trà trong tách trà có hơi lạnh đang bưng trên tay, trầm tư trong thời gian dài.
Thẩm Mạc Thành không biết chuyện La Thiếu Hằng gặp mặt ông ngoại, hắn hẹn Trần Trạm gặp nhau ở nhà hàng của mình. Đẩy cửa phòng ra, Trần Trạm bên trong ngẩng đầu lên, nhìn thấy hắn liền lên tiếng chào: "Tới rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!