Chương 50: (Vô Đề)

Lúc nhận được cuộc gọi của Trần Trạm, Thẩm Mạc Thành đang ở trong thư phòng bàn việc với bọn Thẩm Vân, nghe Trần Trạm nói anh ta đã đến thành phố B, Thẩm Mạc Thành dừng lại động tác trên tay, hẹn địa điểm gặp mặt với anh ta rồi cúp điện thoại.

Về phòng lấy áo khoác, Thẩm Mạc Thành xuống lầu chào tạm biệt La Thiếu Hằng đang ở trong phòng vẽ rồi ra ngoài.

Mấy ngày nay La Thiếu Hằng không có việc gì nên ở nhà vẽ vời, cảm thấy buồn chán thì lại ra ngoài đi dạo trong thành phố với Thẩm Mạc Thành hoặc Thẩm Vân. Theo lý thuyết thì có lẽ đây là cuộc sống vô cùng thoải mái, nhưng anh lại có cảm giác không an tâm cho lắm, giống như là sự tĩnh lặng trước khi mưa gió kéo tới.

Sự thật chứng minh rằng anh không sai, hôm nay Thẩm Mạc Thành mới ra ngoài không bao lâu liền có người tìm tới tận cửa.

Trí nhớ của La Thiếu Hằng xem như không tệ, cho nên anh chỉ cần hai giây là có thể nhớ lại người kia là ai, chính là một trong hai ông lão mà anh gặp trong phòng khám của bác sĩ Trương lúc trước.

Người kia lễ độ cười nói với anh: "Chào La tiên sinh, không biết bây giờ ngài có thời gian hay không Lão gia nhà chúng tôi muốn gặp ngài."

La Thiếu Hằng đoán người ông nói chính là ông cụ kia, nhưng anh vốn không biết họ, không hiểu bên kia có ý gì, vì vậy bình tĩnh nói: "Lão gia của các người là ai"

"Lão gia của chúng tôi họ Giang, ngài hẳn phải biết ông ấy là ai." Người kia nói.

Họ Giang.

Phản ứng đầu tiên của La Thiếu Hằng là nghĩ đến ông ngoại của Thẩm Mạc Thành.

Người tới chính là Giang quản gia, ông nhìn La Thiếu Hằng, nhã nhặn cười nói: "Xin hãy thứ lỗi cho chúng tôi mạo muội tới thăm, nếu La tiên sinh có thời gian, không biết có thể đi theo tôi hay không."

Những lời mà ông dùng là câu trần thuật mà không phải nghi vấn, thay vì nói mời, nên nói là thông báo cho anh biết, sau khi nói xong liền lẳng lặng chờ câu trả lời của La Thiếu Hằng.

Sau khi biết rõ chân tướng sự việc, dù La Thiếu Hằng không cố ý nghĩ có liên quan đến ông ngoại và ông nội Thẩm Mạc Thành, nhưng cũng biết sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày phải đối mặt. Anh không kinh ngạc bao nhiêu khi Giang quản gia đến tìm anh, chỉ vô cùng bình tĩnh gật đầu, nói: "Vậy ngài vào trong chờ một chút, tôi soạn đồ đạc." Trên người anh chỉ mặc một cái áo len bên trong, hơn nữa màu trong phòng vẽ còn mở nắp.

Giang quản gia rất hài lòng với thái độ phối hợp của anh, mỉm cười gật đầu, vào trong nhà với anh.

Mời ông vào trong nhà ngồi chờ, La Thiếu Hằng rót một ly nước cho ông, vào phòng vẽ thu dọn màu trước, sau đó lên lầu lấy áo khoác cùng đi ra ngoài.

Trên đường đi, La Thiếu Hằng không hỏi Giang lão gia tìm mình vì chuyện gì, bởi vì cả hai bên đều biết rõ, anh cũng không vội vàng nói cho Thẩm Mạc Thành biết chuyện Giang lão gia tìm mình gặp mặt, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh ngồi trong xe, giống như chỉ đi dự một lời mời đơn giản.

Giang quản gia có hơi bất ngờ với sự bình tĩnh của anh, nhưng nhớ tới người trước mắt là người thiếu gia của mình chọn thì lại thấy vốn phải như vậy.

Xe dừng lại trước cổng của một phòng trà hạng sang, La Thiếu Hằng và Giang quản gia vào trong, đi theo nhân viên đến một phòng riêng, nhìn thấy ông ngoại của Thẩm Mạc Thành đang ở đây.

Bước chân La Thiếu Hằng hơi khựng lại, ánh mắt chạm phải Giang lão gia đang ngồi.

Đó là một ông cụ ở lâu trên vị trí thượng vị, toát ra khí chất không thể xem thường.

Ánh mắt chạm nhau hai giây, anh gật đầu với người kia, từ từ đi tới bàn, ngồi xuống chỗ đối diện.

Trong phòng không cho nhân viên ở lại phục vụ, La Thiếu Hằng và Giang lão gia ngồi đối diện nhau, Giang quản gia bên cạnh pha trà cho hai người bọn họ.

La Thiếu Hằng gật đầu cảm ơn khi Giang quản gia đặt tách trà đã pha xong trước mặt anh, sau đó nhìn Giang lão gia, chủ động nói: "Chào Giang lão gia, không biết hôm nay ngài tới tìm con vì chuyện gì"

Giang lão gia nâng tách trà lên thưởng thức, khen một tiếng "Trà ngon" rồi mới chậm rãi nói: "La tiên sinh thông minh như vậy mà không biết vì sao tôi tìm cậu sao"

La Thiếu Hằng nghe vậy nở nụ cười, không đánh Thái Cực với ông: "Nếu ngài nói như vậy, con cũng không quanh co. Lần này lão gia tới tìm con là định tác hợp cho con với Mạc Thành, hay là có ý định tái diễn lại bi kịch mười năm trước"

Anh vừa nói hết câu này, bàn tay đang pha trà của Giang quản gia dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Giang lão gia. Giang lão gia không có phản ứng quá lớn với lời này của anh, chỉ đặt tách lên bàn: "Xem ra các cậu đã biết."

"Bác sĩ Trương là người của ngài, e rằng lần đầu tiên chúng con đến đó, ngài đã biết." La Thiếu Hằng nói, từ khi biết chuyện năm đó có liên quan đến đối phương, mà bác sĩ Trương lại là người của Giang gia, La Thiếu Hằng đã biết tất cả hành tung mấy ngày nay của mình đều bị theo dõi.

La Thiếu Hằng nói không sai, lần đầu tiên anh và Thẩm Mạc Thành đến phòng khám của bác sĩ Trương khám bệnh, cùng ngày đó ảnh chụp có liên quan đến hai người được đưa đến trước mặt Giang lão gia.

Lúc nhìn thấy ảnh của La Thiếu Hằng, Giang lão gia có cảm giác kinh ngạc. Ông đã từng nhìn thấy La Thiếu Hằng một lần, chính là vào năm đó khi Thẩm Mạc Thành gặp chuyện ở ngoại ô, lúc đó La Thiếu Hằng được thông báo đến bệnh viện, ông cũng có mặt ở đấy, nhưng trong tình huống đó anh vốn không có tâm trạng quan tâm những người bên cạnh.

Nhưng ông thật không ngờ đã cách nhiều năm, La Thiếu Hằng thế mà gặp lại Thẩm Mạc Thành, hơn nữa dù trong tình huống không có trí nhớ, Thẩm Mạc Thành vẫn chọn ở bên anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!