Hai người không cách đường phố náo nhiệt trên đỉnh núi quá xa, vẫn nghe được tiếng ồn ào của một biển người phía trên, nhưng Thẩm Vân cẩn thận nghe thật kĩ cũng không nghe có ai đang gọi tên boss, nói: "Hình như không có, ngài nghe thấy sao Không thì tôi sẽ lên lại đó xem thử"
Thẩm Mạc Thành giơ tay lên ngăn cản, đứng tại chỗ một hồi, xác định không nghe thấy tiếng gọi mình khi nãy nữa mới nói: "Đi thôi." Nói xong liền dẫn đầu xuống núi.
Thẩm Vân nhìn lên đỉnh núi lần nữa, rồi xoay người đi theo.
La Thiếu Hằng bên kia vẫn không thể yên lòng, ngay cả bọn Quý Dư nói gì anh cũng không để ý. Anh không tin là mình nhìn lầm, nhưng cũng không thể tin chắc được, bỏ qua chuyện lúc nãy không thể kéo người ta lại nên không thể xác nhận thân phận, anh đã quét mộ của Thẩm Mạc Thành mười năm, báo cáo tử vong lúc đó cũng do chính tay bác sĩ đưa cho anh, sao có thể xuất hiện lần nữa.
Trở lại làng du lịch, anh chào hai người bọn Quy Dư rồi về chỗ ở riêng. Vừa vào nhà, anh ném mình vào trong chiếc giường lớn, lấy gối che đầu mình lại, nhưng tiếng ầm ĩ ù tai vẫn không giảm bớt.
——Em thích anh, anh có muốn hẹn hò với em không
——Lần sau anh đừng tới đón em, mọi người đều đang nhìn anh, giấm chua quá rồi.
——Có khi nào anh nhớ lại chuyện trước kia rồi sẽ quên em không
——Anh chỉ có mình em.
——Đây là bệnh viện nhân dân đệ nhất của thành phố A, phiền ngài đến đây một chuyến.
——Đây là báo cáo tai nạn dẫn đến tử vong, xin hãy nén bi thương.
——Thẩm Mạc Thành đã chết!
Những khi một mình nhớ lại, nó giống như là một con dao, đâm vào trong tim rồi lại không ngừng chọc ngoáy vài vòng, làm cho con tim vốn đã ngàn thương trăm tổn chảy máu đầm đìa.
——Thẩm Mạc Thành, sau này chúng ta sẽ sống ở một nơi có sông có núi, ban ngày lên núi hát dân ca buổi tối xuống nước tắm.
——Được.
——Thẩm Mạc Thành, sau này anh giặt quần áo, nấu cơm nuôi em.
——Được.
Những lời yêu thương nuông chìu của người đàn ông như vừa mới nói ngày hôm qua, trong đầu khó chịu như muốn nổ tung, bàn tay kéo tóc mình của La Thiếu Hằng càng ngày càng dùng sức, cảm giác con tim mình như bị xé thành hai mảnh, một là chính mình của năm hai mươi tuổi, một là mình của bây giờ, một người muốn kéo đối phương ra khỏi vực thẳm, một kẻ lại muốn kéo đối phương vào vực thẳm, hai người chẳng ai nhường ai.
Anh co ro trên giường, co hết người lại, tấm lưng ướt nhẹp, hai hàm răng cắn chặt vào nhau, chờ cảm giác đau đớn không thể xem nhẹ trong ngực giảm bớt mới từ từ ngồi dậy, đưa tay mở ngọn đèn tường bên giường.
Căn phòng sáng lên, ánh đèn chiếu vào gương mặt hơi tái của anh lẫn cái trán vẫn chưa khô mồ hôi. Anh vươn tay kéo ngăn kéo tủ đầu giường, bên trong là một khung hình và một cái thẻ gỗ đậm màu.
Trong khung hình là La Thiếu Hằng mười tám tuổi vùi vào ***g ngực rộng lớn của Thẩm Mạc Thành cười cong cả mắt, gương mặt Thẩm Mạc Thành lạnh lùng không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt rõ ràng không chú ý vào ống kính, mà đang nhìn La Thiếu Hằng trong ngực mình.
La Thiếu Hằng lướt tay lên tấm ảnh, cầm tấm thẻ gỗ bên cạnh lên, trên thẻ gỗ có khắc tám chữ nho nhỏ "Kiếp này tĩnh lặng, nguyện Hằng bình an", dưới góc phải là lạc khoản của Thẩm Mạc Thành.
Anh nhẹ nhàng sờ lên cái tên trong lạc khoản, giống như làm thế có thể giảm bớt cảm giác mệt mỏi trong anh.
Tấm thẻ gỗ này là năm đó anh và Thẩm Mạc Thành cùng đi khắc, lúc đó bọn họ hẹn nhau sau này ba mươi tuổi sẽ mở làng du lịch ở Vân Sơn, mời nhân viên quản lý chuyên môn, hai người làm ông chủ, hằng ngày chỉ cần du sơn ngoạn thuỷ, sống an nhàn là được.
Bây giờ làng du lịch đã mở, nhưng người thì chỉ còn lại một mình anh.
La Thiếu Hằng cúi đầu hôn lên cái tên trên tấm thẻ gỗ, khẽ nói một câu mà gần như ngay cả anh cũng không nghe thấy, siết chặt thẻ gỗ trong lòng bàn tay mình.
Vậy thì càng phải dựa gần vào một chút.
***
Ngày hôm sau Quý Dư và Cố Bách đi, La Thếu Hằng tiễn hai người rồi lại lên kế hoạch cho lần ra ngoài tiếp theo của mình. Bây giờ là mùa Đông, anh định đi Thuỵ Sĩ ngắm tuyết, trước khi đi, anh hẹn gặp mặt Trần Trạm, để anh ta không nói mình hẹn một năm rưỡi gặp lại mà không tới một lần.
Trần Trạm là bác sĩ chủ trị của La Thiếu Hằng năm đó ở trại an dưỡng, La Thiếu Hằng là bệnh nhân đầu tiên anh ta nhận sau khi về nước, tuổi tác hai người không kém nhau bao nhiêu, ngoại trừ quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân, hai người còn là bạn rất thân, dù La Thiếu Hằng đã ra viện nhưng vẫn luôn giữ liên lạc với nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!