Chương 48: (Vô Đề)

La Thiếu Hằng mặc cho hắn ôm một hồi, đưa tay vỗ vỗ lưng hắn nói: "Sao lại ra vẻ cầu an ủi rồi Đã xảy ra chuyện gì sao"

Thẩm Mạc Thành dùng sức ôm anh một chút: "Không có, chỉ muốn ôm em thôi."

Lần này La Thiếu Hằng không làm theo ý hắn, nhất là sau khi nhìn thấy bệnh án trong ngăn kéo. Anh đưa tay đẩy Thẩm Mạc Thành ra, kéo hắn ngồi xuống bên cạnh mình, vẻ mặt có chút nghiêm túc nói: "Ôm đủ rồi, bây giờ chúng ta cần phải nói chuyện một chút."

"Nói chuyện gì" Thẩm Mạc Thành hỏi anh, nhưng trong lòng đã có đáp án.

"Mấy ngày nay anh có chuyện gì Thật sự là chuyện của công ty sao" La Thiếu Hằng kéo tay hắn hỏi, "Em cảm thấy tâm trạng của anh không ổn lắm, hình như là từ sau khi chúng ta tìm được Từ Đức Châu, có phải vậy không Hay là chuyện đã xảy ra không thể nói với em"

La Thiếu Hằng nhạy cảm như vậy, có thể đoán được cũng là chuyện bình thường, Thẩm Mạc Thành giơ tay lên xoa mặt anh, thở dài nói: "Không có chuyện gì không thể nói với em, chỉ là không biết phải mở lời như thế nào."

La Thiếu Hằng sửng sốt một chút: "Chẳng lẽ có liên quan tới em"

Thẩm Mạc Thành không trả lời anh, mà chỉ nói: "Thật ra anh về gấp trước không phải vì chuyện của công ty, Thẩm Vân tìm được thuộc hạ đi chung với anh vào lần gặp chuyện đầu tiên ở thành phố A năm đó."

Hắn tỉ mỉ kể lại chuyện có liên quan đến Thẩm Khương và ông nội, ngoài ra còn kể cả chuyện Trần Trạm nói rằng rất có thể mình bị thôi miên dẫn đến mất trí nhớ. Vì không để La Thiếu Hằng lo lắng, hắn lướt qua chi tiết mình nhờ Trần Trạm giải thôi miên giúp.

La Thiếu Hằng nghe hắn nói, vẻ mặt từ khó tin đến giận không kiềm được, cuối cùng tức giận đến mức tay cũng run lên: "Vì sao"

Anh không thể tin được, tất cả đều do người khác sắp đặt, nhưng lại đến từ người nhà của Thẩm Mạc Thành!

Thẩm Mạc Thành nắm chặt tay anh trấn an: "Có lẽ là không muốn chúng ta bên nhau."

Làm ra thông tin mình chết giả, chỉ vì muốn cho La Thiếu Hằng tuyệt vọng, mục đích thôi miên mất trí nhớ là để mình quên La Thiếu Hằng, cho bọn Thẩm Khương đi là để phòng ngừa chuyện bất ngờ, sợ có một ngày mình nhớ lại thì sẽ điều tra chuyện này, vậy đầu tiên sẽ bắt đầu điều tra từ những người có liên quan đến năm đó.

Có lẽ ông ngoại và ông nội sắp đặt tất cả mọi thứ, nhưng không ngờ rằng qua mười năm, La Thiếu Hằng vẫn không quên mình, còn bọn họ đi một vòng, cuối cùng vẫn đi đến bên nhau.

Thẩm Mạc Thành nói xong, La Thiếu Hằng liền hiểu ý hắn. Vì không muốn đứa cháu trai đáng tự hào của mình yêu một thằng đàn ông, không muốn nhìn thấy nó lầm đường lạc lối, nên hai ông cụ mới liên kết cùng nhau sắp đặt nên hàng loạt chuyện này.

Tất cả đều để chia rẽ hai người, từ nay về sau đường ai nấy đi. Có lẽ trong lòng bọn họ không cố tình muốn tổn thương ai, nhưng cũng đã gián tiếp gây ra những chuyện suýt chút nữa là không thể nào bù đắp.

Nhớ lại những năm mình tuyệt vọng không ánh sáng, những ngày Thẩm Mạc Thành sống chết gay go đều do sự ích kỷ của bậc trưởng bối, La Thiếu Hằng cảm thấy có chút buồn cười.

Tuy năm đó mẹ không đồng ý chuyện của mình với Thẩm Mạc Thành, cũng oán trách mình làm ô uế danh dự La gia, cũng đã từng cố gắng chia rẽ bọn họ, nhưng dù có thế nào cũng chưa từng dùng cách thức gần như cực đoan này, chưa từng lấy tình yêu làm cái cớ để tổn thương hai người.

Giải quyết chuyện tình cảm của bọn họ có hàng vạn cách, nhưng ông cụ lại chọn cách hại người hại mình.

Trách không La Thiếu Hằng tự hỏi mình, câu trả lời là khẳng định. Anh không hào phóng như thế, mười năm, không phải cứ nói quên là có thể quên.

Anh ngẩng đầu nhìn Thẩm Mạc Thành, phát hiện vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng không che giấu được sự mệt mỏi.

Nếu nói ai khó chịu hơn sau khi biết rõ những việc này, thì chắc chắn chính là Thẩm Mạc Thành, so với khó chịu, anh tức giận nhiều hơn, nhưng Thẩm Mạc Thành có cả hai.

Nghĩ tới đây, La Thiếu Hằng không khỏi đau lòng cho hắn, nắm lại tay hắn, an ủi hắn: "Anh không cần suy nghĩ nhiều như vậy, dù có nói thế nào, chí ít chúng ta còn có thể bên nhau."

Với việc La Thiếu Hằng rõ ràng là người bị thương tổn lớn nhất nhưng an ủi ngược lại mình, ánh mắt Thẩm Mạc Thành cực kỳ cay, khi trong trí nhớ của hắn có rất ít ký ức về những chuyện có liên quan đến bọn họ, dường như đến tận giờ La Thiếu Hằng vẫn như thế này, xem hắn còn quan trọng hơn cả chính mình.

Vươn tay ôm anh vào trong lòng, Thẩm Mạc Thành nhẹ nhàng vuốt tóc anh: "Xin lỗi, dù là đến từ anh hay là người nhà của anh, tất cả đều thương tổn em."

"Có sao Vậy có lẽ là vì anh đã quên đi những ngày tháng vui vẻ của chúng ta." La Thiếu Hằng cười nói.

"Anh sẽ nhớ lại nhanh thôi, tin anh." Thẩm Mạc Thành nghiêng đầu hôn lên tai anh.

"Được." La Thiếu Hằng vỗ vỗ lưng hắn để hắn buông mình ra: "Đúng rồi, nếu ông nội và ông ngoại anh vẫn không đồng ý chuyện của chúng ta thì sao Anh định làm thế nào"

"Không đâu." Thẩm Mạc Thành nhớ lại dáng vẻ tối nay của ông cụ, lắc đầu, "Dù không đồng ý thì cũng không có vấn đề gì."

Chuyện tới giờ, có đồng ý hay không đã không còn là giới hạn lo nghĩ của hắn, hắn kính trọng hai ông cụ, nhưng cũng không có nghĩa là hắn bằng lòng để bọn họ tự định đoạt cuộc đời hắn, hắn sẽ không giẫm lên vết xe đổ, sẽ không để cho La Thiếu Hằng chịu đựng đau khổ năm đó lần nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!