Thẩm Mạc Thành lẳng lặng ngồi trên salon rất lâu, mu bàn tay che mắt lại khiến đường nhìn của mình tối om, trong đầu đang suy nghĩ chuyện của mình.
Từ Đức Châu, bác sĩ Trương, Thẩm Tông, Thẩm Khương, hai người trước của ông ngoại, hai người sau của ông nội, bề ngoài trông như không hề liên quan, nhưng thực tế lại không phải vậy.
Từ việc năm đó mình gặp chuyện không may đụng phải La Thiếu Hằng, hai người Thẩm Tông, Thẩm Khương che chở cho mình sau đó trở về cùng nhau thay tên đổi họ rời khỏi Thẩm gia, rồi đến chuyện hai năm sau mình gặp tai nạn vào viện, sau khi Từ Đức Châu làm giả giấy chứng nhận tử vong được đổi về phòng khám của bác sĩ Trương ở thành phố B, rồi bảy năm sau tỉnh lại mất đi ký ức ở bên La Thiếu Hằng, hôm nay, cuối cùng tất cả đều hoàn toàn xâu chuỗi thành một sợi dây.
Tất cả đều giống như đã được sắp đặt sẵn, nói thì phức tạp, nhưng thật ra lại đơn giản đến đáng sợ. Bây giờ yên tĩnh suy nghĩ, hắn gần như có thể đoán được ông ngoại và ông nội có suy nghĩ gì.
Mình đã mất trí nhớ, không hề có ấn tượng gì với hai năm ở thành phố A, đối với La Thiếu Hằng lại giống như người xa lạ, nếu không phải năm ngoái gặp La Thiếu Hằng ở Thuỵ Sĩ và La Thiếu Hằng vẫn cố chấp giữ vững tình cảm của bọn họ, thì e rằng có lẽ cả đời này bọn họ không có cơ hội gặp lại nhau.
Lúc trước hắn luôn cấp bách muốn điều tra rõ chân tướng sự việc, nhưng không ngờ rằng cuối cùng mũi dùi lại chỉ về phía hai trưởng bối hắn tôn kính nhất.
Bàn tay che mắt chậm rãi nắm chặt lại, Thẩm Mạc Thành chỉ cảm thấy trong lòng buồn phiền cùng cực. Cảm giác bị người thân nhất tính toán giấu giếm thật sự không hề dễ chịu, hắn muốn hỏi ông ngoại vì sao phải làm như vậy, nhưng lại cảm thấy dư thừa, thật ra đáp án đã rất rõ ràng.
Không biết ngồi trên salon bao lâu, giữ mãi một tư thế trong thời gian dài, Thẩm Mạc Thành hơi di chuyển người một chút cũng cảm thấy bả vai có chút tê dại. Hắn hít một hơi thật sâu, lấy bàn tay che mắt ra, bởi vì che quá lâu, ánh mắt hơi lờ mờ, nhắm mở mấy lần, mắt mới dần dần rõ lại.
Di động trong túi áo khoác rung lên, phát ra tiếng "è è——", tuy vẫn chưa xem hiển thị cuộc gọi đến, nhưng Thẩm Mạc Thành có linh cảm là La Thiếu Hằng.
Lấy di động ra, thật sự thấy được hai chữ "Thiếu Hằng" trên màn hình như hắn dự đoán.
Thẩm Mạc Thành nhìn tên La Thiếu Hằng, ngón tay dừng lại trên nút nghe không chịu ấn xuống, sau khi cuộc gọi đến không có người nghe liền tự động cúp máy.
Sau khi cúp máy, di động nhanh chóng nhận được tin nhắn của La Thiếu Hằng, khác với sự do dự lúc nãy, lần này hắn mở tin nhắn ra ngay lập tức.
——Ngủ ngon, hôn anh.
Bốn chữ đơn giản khiến cho khoé mắt Thẩm Mạc Thành nóng lên, không thể nào ngăn chặn mà nhớ lại câu "Kiss you" của La Thiếu Hằng trong điện thoại ở Thuỵ Sĩ và câu "Miss you" mà La Thiếu Hằng gửi tới vào đêm giao thừa, trong lòng đột nhiên vô cùng đau đớn.
Dáng vẻ tuyệt vọng đau thương của La Thiếu Hằng ở trại an dưỡng, dáng vẻ đứng trên con phố ở Thuỵ Sĩ kéo tay hắn rơi nước mắt, dáng vẻ anh bị ốm ỷ lại vào hắn đều không ngừng hiện lên trong đầu, Thẩm Mạc Thành mím chặt khoé môi, cổ họng khó chịu như bị cái gì đó nghẹn lại, cảm giác vốn luôn áy náy trong lòng với La Thiếu Hằng lại lan rộng ra vào thời khắc này, đè ép hắn đến gần như không thể thở được.
Anh phải làm sao để nói cho em biết, đau khổ mà em phải chịu trong những năm gần đây đều do người nhà thân thiết nhất của anh tạo ra
Hắn nhắm chặt hai mắt, ép lại khoé mắt cay cay, mở danh sách cuộc gọi trong di động, gọi lại cho La Thiếu Hằng.
Điện thoại vừa mới gọi không bao lâu liền được kết nối, bên kia điện thoại truyền tới giọng nói mang theo nụ cười của La Thiếu Hằng: "Gọi điện tới là muốn hôn chúc ngủ ngon sao"
Trong nháy mắt nghe thấy giọng của La Thiếu Hằng, trong lòng Thẩm Mạc Thành có chút lo sợ, trong đầu hiện lên dáng vẻ tối qua anh ôm mình, tựa đầu vào trước ngực mình, bàn tay cầm di động siết lại, khàn giọng đáp: "Ừm."
"Sao vậy Giọng nói nghe mệt mỏi như vậy." La Thiếu Hằng nghe trong giọng nói của hắn có gì đó không ổn, không đùa nữa, "Chuyện của công ty rất khó giải quyết sao"
"Không có," Thẩm Mạc Thành tựa vào ghế salon, "Sao còn chưa ngủ Đang làm gì"
"Muốn kiểm tra sao" La Thiếu Hằng khẽ mỉm cười, tỉ mỉ kể lại lộ trình tối nay của mình, nói xong còn đùa một câu, "Thẩm Boss có hài lòng chưa"
"Không hài lòng lắm." Thẩm Mạc Thành nói, "Em ngủ quá muộn."
"Em muốn nói chuyện với anh, lại sợ anh chưa xong việc, nhưng thật sự là cũng có hơi muộn, có phải anh cũng nên ngủ rồi hay không" La Thiếu Hằng hỏi.
"Ừm." Thẩm Mạc Thành thấp giọng đáp, trò chuyện với anh mấy câu, chờ bên anh cúp máy, sau một hồi mới lấy di động xuống, đặt trán lên vỏ điện thoại bằng kim loại lạnh như băng, bất động hồi lâu.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, hắn ngồi một mình trong phòng khách đến khuya, đêm mùa Đông rất lạnh, khiến cho cả người hắn toàn là không khí lạnh dày đặc, nhưng dù vậy cũng không bằng nội tâm lạnh lẽo của hắn.
Thẩm Vân bên kia sau khi đưa Thẩm Mạc Thành về xong, mới vừa ra khỏi tiểu khu liền nhận được điện thoại của Trần Trạm. Nói thật, nhìn thấy ba chữ "Bác sĩ Trần" trên màn hình, trong lòng cậu từ chối, luôn cảm thấy câu nói đầu tiên của bên kia là "Ngày mai chúng ta leo núi nào"
Dưới cái nhìn của Thẩm Vân, bác sĩ thì phải nên ở trong phòng làm việc xem bệnh, đừng không có việc gì là lại ra ngoài leo núi dạo công viên, đối với bác sĩ Trần khác biệt người thường, cậu chỉ muốn quăng vào trong danh sách đen.
Nhưng mà boss nói, cậu phải tiếp đãi bác sĩ Trần cho thật tốt, nên cậu chỉ có thể có khổ mà không thể nói.
Đeo tai nghe lên, Thẩm Vân nhận cuộc gọi: "Chào bác sĩ Trần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!