Chương 41: (Vô Đề)

… Giang lão gia

Đầu tiên Thẩm Mạc Thành ngẩn ra, ngay sau đó bước lên một bước, hai mắt nhìn chằm chằm Từ Đức Châu: "Ông khẳng định là ông không nghe lầm!"

Thân hình cao lớn của hắn ép từ Đức Châu lùi về sau hai bước, lắc đầu kiên định nói: "Tôi không nghe lầm."

… Hoá ra, thật sự là ông ngoại sao Thẩm Mạc Thành hoảng hốt nghĩ.

Lúc trước khi La Thiếu Hằng phân tích chuyện năm đó với hắn, hắn có nghĩ rằng giữa La Thiếu Hằng và ông ngoại nhất định có một người nói dối.

Trải qua mấy ngày sống chung với La Thiếu Hằng, còn có cả ký ức thỉnh thoảng hiện lên trong đầu, hắn tin tưởng La Thiếu Hằng, cũng đoán được đại khái sự việc, nhưng trong tiềm thức hắn vẫn không muốn người đó là ông ngoại, dù sao từ nhỏ tới lớn, ông ngoại luôn cực kì yêu thương hắn, sau khi cha mẹ mình qua đời, trước khi gặp La Thiếu Hằng, người gần gũi với hắn nhất là một là ông nội, một là ông ngoại.

Giờ khắc này suy đoán trong lòng được xác nhận, sự việc đã được vạch trần hơn một nửa, nhưng hắn không có bất kì cảm giác nhẹ nhõm nào.

"Sao vậy" La Thiếu Hằng chú ý tới hắn khác thường, "Giang lão gia đó là người quen của anh sao"

Thẩm Mạc Thành thu lại tâm tình, khẽ gật đầu với anh, lại hỏi Từ Đức Châu: "Những chuyện khác ông còn biết gì không"

Từ Đức Châu nói: "Không có, sau đó tôi nghỉ việc, rời khỏi bệnh viện."

"Tôi biết rồi." Thẩm Mạc Thành gật đầu, hỏi La Thiếu Hằng: "Còn muốn hỏi cái gì khác không"

"Không có." La Thiếu Hằng lắc đầu, rút danh thiếp trong ví ra đưa cho Từ Đức Châu: "Đây là danh thiếp của tôi, về bệnh của con gái ông thì sẽ có người liên lạc với ông."

Từ Đức Châu nhận danh thiếp, ánh mắt dừng lại ở cái tên phía trên một hồi, nghèn nghẹn nói với La Thiếu Hằng: "Cảm ơn…"

"Không cần đâu." Từ Đức Châu xuất thần nhìn hướng hai người đi thật lâu, mãi đến khi tiếng chuông di động từ trong túi truyền tới khiến ông hồi thần.

Ông lấy di động ra, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên khi màn hình thấy hiển thị "Thầy Lâm", cho là con gái lại xảy ra chuyện gì ở trường, vội vàng nghe máy, sốt ruột hỏi: "Chào thầy Lâm, có phải Kiều Kiều…"

"Cha, là con!" Bên kia điện thoại truyền tới giọng nữ nũng nịu.

"Kiều Kiều" Từ Đức Châu sửng sốt, thả lỏng cảm giác nặng nề trong lòng, "Sao đột nhiên lại gọi điện thoại về"

"Nói tin tốt cho cha biết!" Từ Kiều Kiều bên kia phấn khởi nói, "Thầy chủ nhiệm nói có người tốt bụng bằng lòng giúp đỡ con đến trường, hơn nữa còn đến tận khi con tốt nghiệp đại học mới dừng lại!"

"Cái gì" Từ Đức Châu ngây ngẩn cả người.

"Có người muốn giúp đỡ con đến trường, sau này cha không cần khổ cực như vậy nữa!" Từ Kiều Kiều nói, "Con còn phải học, không thể nói nhiều với cha, cha nhớ chú ý thân thể!"

Từ Kiều Kiều cúp điện thoại, Từ Đức Châu vẫn đứng giữ tư thế dán điện thoại vào tai hồi lâu, có chút không phản ứng kịp với những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Từ việc La Thiếu Hằng tìm tới, đến việc trị liệu cho bệnh của con gái có triển vọng rồi đến chuyện có người đồng ý giúp đỡ con gái đến trường, tất cả như được sắp xếp, khiến cho ông bất ngờ.

Mấy năm nay, ông chạy ngược chạy xuôi vì bệnh của con gái, sử dụng hết những gì đã tích cóp, còn thiếu nợ, ngay cả lần nằm viện tiếp theo của con gái cũng không được bảo đảm, hôm nay lại đột nhiên cái gì cũng được giải quyết.

Con gió lạnh lẽo thổi qua mặt, nước mắt trên mặt phủ đầy gương mặt áy náy, ông nắm chặt danh thiếp của La Thiếu Hằng, chôn mặt sâu vào trong lòng bàn tay đầy vết chai, day dứt nói tiếng xin lỗi.

Tiếng xin lỗi này bị gió thổi bay trong nháy mắt, dáng vẻ cong lưng của ông hắt lên màu đất vàng trên sườn núi trông vô cùng tiêu điều.

La Thiếu Hằng và Thẩm Mạc Thành bên kia rời khỏi làng, tài xế minibus đứng chờ trước cổng làng nhìn thấy bọn họ liền lái xe tới, hai người mở cửa lên xe.

Trên đường về, Thẩm Mạc Thành luôn im lặng, trong mắt đầy tâm trạng khiến người ta không thể hiểu.

La Thiếu Hằng không vội vàng hỏi hắn có chuyện gì xảy ra, chỉ nắm chặt tay hắn, im lặng an ủi hắn.

Trở về khách sạn, Thẩm Mạc Thành vừa vào phòng liền ngồi lên ghế, đưa tay xoa lên mi tâm căng ra của mình, cảm thấy cả người mình bị một cảm giác bất lực cùng cực bao phủ, có xúc động muốn trở về ngay lập tức để hỏi ông ngoại rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, vì sao ông phải làm như vậy.

Những vẫn chưa được, chuyện còn chưa được điều tra rõ ràng hoàn toàn, không đủ chứng cứ đầy đủ để chứng thực chuyện năm đó do ông ngoại sắp đặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!