Chương 40: (Vô Đề)

Sáng sớm, lúc ra khỏi ga tàu hoả, sắc mặt của Thẩm Mạc Thành không tốt lắm, cả đêm hôm qua hắn ngủ không ngon, không chỉ do giường quá nhỏ, mà còn do người ở giường dưới ngái quá lớn, như sấm bên tai.

La Thiếu Hằng cũng ngủ không ngon giấc, giấc ngủ của anh vốn không sâu, trong hoàn cảnh này căn bản là không thể ngủ được, chỉ có thể nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sau khi ăn sáng xong, bọn họ tìm một chỗ dừng chân trước, tuy trong lòng gấp gáp muốn tìm người, nhưng theo tình hình tối qua của hai người thì cần phải nghỉ ngơi trước.

Thẩm Mạc Thành tắm xong ra ngoài, nhìn thấy La Thiếu Hằng ngồi bên cửa sổ cúi đầu chơi điện thoại, khoé miệng còn mang theo nụ cười, giống như tìm được thứ gì hay ho để chơi. Hắn đi tới hỏi: "Đang xem gì"

"Nói chuyện với Thẩm Vân." La Thiếu Hằng vừa gõ chữ vừa nói, gửi xong đặt di động sang một bên, kéo Thẩm Mạc Thành ngồi xuống bên cạnh mình, lấy khăn lông lau tóc cho hắn.

Thẩm Mạc Thành cúi đầu để anh giúp mình, vươn tay ra lấy di động xem: "Nói chuyện gì mà vui như vậy"

"Anh xem đi." La Thiếu Hằng vừa lau tóc cho hắn vừa nói: "Thẩm Vân nói cậu ấy ở trên núi Vân Phù, bị gió thổi thành cục thịt khô."

Thẩm Mạc Thành mở nhật kí trò chuyện ra xem, thấy được tấm ảnh của Thẩm Vân.

Ảnh do Thẩm Vân tự mình chụp, đứng trên đỉnh núi Vân Phù, gió thổi tóc cậu ấy lộn xộn hết cả lên, bộ mặt lại càng lộn xộn hơn, dáng vẻ như sắp chầu trời.

Từ trong nhật kí trò chuyện có thể thấy hai người nói chuyện rất vui vẻ, còn gửi ảnh, Thẩm Mạc Thành đen mặt. Hắn tắt ảnh, tiếp tục kéo lên trên, sau đó phát hiện ra La Thiếu Hằng vừa mới đến thành phố B không bao lâu mà bọn họ đã thêm bạn.

Haha, tên trợ lý này được lắm. Thẩm Mạc Thành cười lạnh trong lòng.

Đúng lúc này Thẩm Vân trên núi Vân Phù bị trượt chân, suýt chút nữa là ngã nhào, may mà Trần Trạm bên cạnh kéo cậu lại.

Thẩm Mạc Thành đặt di động sang bên cạnh, giả vờ như tuỳ tiện hỏi: "Hai người thân nhau thật."

"Cũng tàm tạm, thỉnh thoảng trò chuyện một chút." La Thiếu Hằng nói, để khăn lông sang một bên, lấy tay gạt gạt tóc Thẩm Mạc Thành, nói: "Ngay cả cái này mà anh cũng ghen sao"

"Không có." Thẩm Mạc Thành cứng rắn nói.

"Còn nói không có." La Thiếu Hằng ôm lấy cổ hắn từ phía sau, đặt cằm lên vai hắn, chỉ vào tấm gương trước mặt hai người, "Nhìn xem, mặt cũng đen lại."

Thẩm Mạc Thành nhìn vẻ mặt thối đến không chịu nổi của mình trong gương, khẽ hừ một tiếng: "Thêm bạn lúc nào"

"Lúc mới vừa đến chỗ các anh." La Thiếu Hằng nói. Lúc đó anh mới đến không bao lâu, chưa quen thuộc thành phố B, Thẩm Mạc Thành cũng tương đối bận, có vài việc nhỏ thì anh tìm thẳng đến Thẩm Vân, Thẩm Vân vì để cho tiện nên thêm bạn anh trong Wechat.

Còn về tấm ảnh, anh mới nhìn thấy Thẩm Vân nói với bạn bè mấy ngày nay cậu đã leo hết những ngọn núi trong năm nên bình luận phía dưới một câu, sau đó Thẩm Vân gửi lại một tấm ảnh.

Ừm, đúng là bị thổi thành cục thịt khô.

Thẩm Mạc Thành nghe xong không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng lại âm thầm quyết định trở về cũng sẽ tạo một cái Wechat, ngay cả Thẩm Vân còn có La Thiếu Hằng là bạn, hắn không có thì xem là gì.

"Còn ăn giấm sao" La Thiếu Hằng thấy hắn im lặng không lên tiếng, buông đôi tay đang ôm hắn ra, đi vòng qua trước mặt hắn, tựa lên bàn cười nói, "Sao anh nhỏ mọn như vậy Đã nói là không có chuyện gì."

"Nhỏ mọn" Thẩm Mạc Thành ngẩng đầu nhìn anh, đưa tay nắm tay anh, dùng lục kéo anh vào trong lòng mình, ôm thắt lưng anh nói: "Ai nhỏ mọn"

La Thiếu Hằng điều chỉnh tư thế ngồi lên chân hắn, vươn tay xoa xoa mặt hắn trêu chọc, nói: "Anh đấy."

Bàn tay ôm eo anh của Thẩm Mạc Thành hơi dùng lực, kéo anh dán chặt vào người mình, cúi đầu tới gần anh, môi hai người chỉ cách nhau một centimet: "Nói lại lần nữa xem."

Hơi thở ấm áp của hắn phả lên chóp mũi La Thiếu Hằng, hơi ngứa, La Thiếu Hằng khịt khịt mũi, dựa sát vào chút nữa, đôi môi dán lên môi hắn nhẹ nhàng ma sát, khẽ nói: "Hôn một cái."

Thẩm Mạc Thành nghe lời ngậm môi anh, nhẹ nhàng hôn môi anh, đầu lưỡi chậm rãi dò vào trong miệng anh.

Hôn xong, La Thiếu Hằng tựa lên vai hắn thở dốc, Thẩm Mạc Thành hôn lên tai anh, nói: "Đi ngủ một chút."

"Anh ôm em." La Thiếu Hằng cười nói, "Bị anh hôn đến nhũn chân, không nhúc nhích được."

Thẩm Mạc Thành có chút bất đắc dĩ với khả năng luôn chọc người của anh, vỗ vỗ mông anh như trừng phạt, ôm anh về giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!