Chương 4: (Vô Đề)

Phòng vẽ tranh sau giờ Ngọ, ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ, kéo dài những cái bóng trong phòng, vài vệt sáng in lên gò má cậu, giống như lớp áo bạch quang nhàn nhạt.

Chì đen để lại từng đường nét lưu loát trên tấm giấy trắng, di chuyển qua lại theo cổ tay, nhân vật trong giấy từ từ hiện lên rõ ràng, mái tóc ngắn đơn giản đầy sức sống, gò má hiện rõ góc cạnh, ánh mắt chăm chú nghiêm túc, hình ảnh trẻ trung của người đàn ông hiện rõ trên giấy.

La Thiếu Hằng lùi lại một chút, hài lòng gật gật đầu, gọi người đang làm việc bên cạnh: "Này, tới đây một chút."

Thẩm Mạc Thành nghe vậy, dừng động tác trên tay, đứng dậy đi tới bên cạnh cậu, sửng sốt nhìn người trong bức tranh.

"… Vẽ anh làm gì" Thẩm Mạc Thành hỏi, trong tranh là cảnh tượng khi nãy của hắn, bức tranh được vẽ rất tỉ mỉ.

"Thấy được không" La Thiếu Hằng lại hỏi.

Nói đẹp thì giống như tự khen mình, nói không đẹp lại không đúng, Thẩm Mạc Thành quyết định không nói gì, khom lưng nhặt mấy bức tranh giấy rải rác dưới đất lên cho cậu.

"Với người học vẽ mà nói, tất cả những thứ tốt đẹp đều cần phải dùng hai tay mình thể hiện nó." La Thiếu Hằng nhìn tư thế khom lưng của Thẩm Mạc Thành, thắt lưng lộ ra đường cong hoàn hảo khiến cậu nhìn chăm chú, bút trong tay không tự chủ bay bổng phác thảo, vẽ ra đường nét sơ lược.

Thẩm Mạc Thành sắp xếp tranh xong để sang một bên, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy La Thiếu Hằng đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt giống như loé ra ánh sáng, không nhịn được hỏi, "Em nhìn anh làm gì"

La Thiếu Hằng cười nói, "Cởi quần áo ra."

Thẩm Mạc Thành sửng sốt, cứ tưởng là mình nghe lầm, lại nghe cậu nói: "Cởi ra lại đằng kia ngồi xuống, hôm nay phải vẽ bức cởi áo thật đẹp."

"… Anh không đồng ý." Thẩm Mạc Thành đứng yên.

"Hửm" La Thiếu Hằng nghiêng đầu nhìn hắn, khoé môi mang theo nụ cười, "Không phải đã nói mạng cũng là của em sao Còn ngại thân thể à."

"…"

"Nếu anh thật sự không vui, em cũng không ép."

"… Anh cởi."

***

"Rè——"

Điện thoại rung bên cạnh cắt ngang giấc mơ, những hình ảnh vô cùng tốt đẹp ấy ngừng lại.

La Thiếu Hằng đưa tay lấy điện thoại, cái tên "La Hào" hiển thị trên màn hình. La Hào là con trai của anh hai anh, tuy anh cắt đứt quan hệ với người nhà vì chuyện của Thẩm Mạc Thành, nhưng vẫn liên lạc với La Hào.

"Alô." La Thiếu Hằng nhận cuộc gọi.

La Hào nói cuối tuần có bạn mình đến làng du lịch chơi, nhờ La Thiếu Hằng sắp xếp giúp.

La Thiếu Hằng nghe xong, nói: "Hai người đúng không, được, chú sẽ sắp xếp… Ừm, cháu có thời gian cứ đến đây với Tiểu Quai, không có chuyện gì, đừng lo lắng."

Sau khi cúp điện thoại, La Thiếu Hằng đặt lại điện thoại lên chiếc bàn thấp.

Cửa sổ trong phòng không đóng, gió mang theo hơi lạnh nhè nhẹ, anh kéo kéo cái chăn đang đắp trên đùi, nhắm mắt lại tiếp tục nằm trên ghế xích đu, miêu tả lại dáng vẻ của người kia ở trong mộng một chút, khoé môi mang theo ý cười nhợt nhạt.

Nửa năm nay anh hay mơ thấy quá khứ, nhất là sau khi trở về từ Cổ Nham Tự.

Lúc đó Thẩm Mạc Thành tỉnh lại trong bệnh viện liền phát hiện bị mất trí nhớ, bác sĩ nói đầu hắn bị thương nặng, mất trí nhớ là chuyện nằm trong dự đoán, có lẽ sẽ nhanh chóng nhớ lại, cũng có thể là sẽ mãi mãi không nhớ lại.

Không liên lạc được với người nhà của Thẩm Mạc Thành, trên người đối phương còn bị thương, La Thiếu Hằng tốn công cứu người ta về cũng không thể bỏ mặc được, cuối cùng cân nhắc mãi mới đưa Thẩm Mạc Thành về nơi ở riêng.

Nhưng ai ngờ được, vốn chỉ là không đành lòng làm ra quyết định, cuối cùng lại phát triển thành quan hệ yêu đương.

Nhớ lại trước đây mình thổ lộ với Thẩm Mạc Thành, vẻ mặt trống rỗng của Thẩm Mạc Thành, La Thiếu Hằng liền không nhịn được, khẽ nở nụ cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!