Chương 39: (Vô Đề)

Sau khi La Thiếu Hằng cúp điện thoại, bên kia nhanh chóng gửi địa chỉ sang, hơn nữa còn nhận được email nhắc nhở, hiển thị bên kia gửi tài liệu liên quang tới. Anh nhìn địa chỉ trên điện thoại, sửng sốt một chút: "Huyện Đức Giang thành phố L"

"Sao vậy" Thẩm Mạc Thành cầm qua xem, "Có vấn đề gì sao"

"Em đã từng tới chỗ này, nhưng sao lại ở đây Quê của Từ Đức Châu là thành phố Y, lúc trước em còn đặc biệt đến đó một chuyến, người trong thôn nói ông ấy đã lâu không về, tại sao lại ở…" La Thiếu Hằng đột nhiên dừng lại, bừng tỉnh, "Đây là quê của vợ ông ấy!"

Anh nhớ lại, lúc trước anh từng thấy chỗ này trong tư liệu của Từ Đức Châu, nhưng vợ của Từ Đức Châu đã qua đời nhiều năm, nên anh không có ý định sang bên đó, không ngờ Từ Đức Châu ở đấy, nhưng nghĩ lại thì cảm thấy hợp lý.

"Khi nào chúng ta đi" Thẩm Mạc Thành thấp giọng hỏi, biết chỗ thì dễ hành động hơn.

"Ngày mai đi, huyện Đức Giang cách chỗ chúng ta hơi xa, hơn nữa không thể đi thẳng bằng máy bay, chỉ có thể tới thành phố S trước rồi chuyển sang tàu hoả." La Thiếu Hằng suy nghĩ một chút, "Chúng ta đi về trước đã, vừa khéo trở về xem tư liệu mấy năm nay của ông ấy."

"Được." Thẩm Mạc Thành gật đầu, cuối cùng liếc nhìn phòng ngủ, cùng rời khỏi đó với anh.

Điều tra được thông tin nhân viên liên quan năm đó, vậy chứng minh rằng họ đến gần với sự thật về tai nạn khi đó thêm một bước, tâm trạng hai người đều có hơi kích động, hậu quả của việc kích động là, đêm đó La Thiếu Hằng không ngủ được.

Anh nằm trên ngực Thẩm Mạc Thành, phấn khởi nói với hắn: "Em có hơi kích động, làm sao bây giờ Lúc trước em điều tra không có tin tức gì, còn tưởng rằng người kia biến mất rồi chứ."

Dáng vẻ của anh như vậy thì nào có "chỉ hơi" phấn khởi, Thẩm Mạc Thành bật cười nói: "Không đâu, trừ khi Từ Đức Châu chết, bằng không thì sớm muộn cũng có thể tìm ra."

"Cũng đúng, giống như anh vậy." La Thiếu Hằng nở nụ cười, "Thẩm Mạc Thành, trước đây em không tin có số mệnh, nhưng kể từ khi gặp lại anh, em bắt đầu tin rằng, tất cả sự vật, trời cao đều đã có an bài của mình."

"Ừm." Thẩm Mạc Thành vuốt đầu anh đáp lại, nếu là lúc trước, hắn khẳng định chỉ dè bỉu mấy chuyện như số mệnh định trước, nhưng bây giờ đã khác, với hắn mà nói La Thiếu Hằng chính là số mệnh đã định.

"Đúng rồi, cho anh cái này." La Thiếu Hằng gỡ tràng hạt trên tay mình xuống, đeo lên tay hắn, "Mong là lần này nó có thể mang đến may mắn cho anh, để anh nhớ lại nhanh một chút."

Tràng hạt được làm từ gỗ Đàn Hương tốt nhất, màu sắc phía trên tuy đã bị thời gian trôi qua gột rửa nhưng vẫn không tối màu, ngược lại còn sinh ra cảm giác lắng động năm tháng, trông vô cùng trầm ổn.

Có lẽ vì La Thiếu Hằng đã mang trên người nhiều năm, nên tràng hạt ấm áp, cảm giác ôn nhuận.

Từ khi gặp lại La Thiếu Hằng, Thẩm Mạc Thành thấy anh luôn đeo tràng hạt này trên tay, bây giờ nhìn tràng hạt chuyển sang tay mình, hắn cảm thấy tim mình đập "thịch thịch——" và từ từ tăng tốc.

Xoay một hạt châu lại, hắn thật sự nhìn thấy một chữ "Thành" như mình nghĩ.

"Thẩm Mạc Thành, cuối tuần em đi vẽ vật thực với bạn cùng lớp, có lẽ phải đi mấy ngày mới về, đừng quá nhớ em nhé."

Dường như trong trí nhớ cũng có một thiếu niên nằm trên ngực hắn như La Thiếu Hằng bây giờ, cười nói mình muốn ra ngoài vẽ vật thực.

Cậu thiếu niên nói đi một tuần, đi vẽ vật thực với bạn cùng lớp, nhưng ngày trở về lại kéo tay hắn cầm một xâu tràng hạt quý giá màu nâu sẫm, cẩn thận đeo vào tay hắn, cười khì hỏi: "Thẩm Mạc Thành, tặng anh một món quà, có thích hay không Cảm ơn em thế nào đây"

——Có thích hay không

——Đương nhiên thích.

Ánh mắt Thẩm Mạc Thành từ trên tràng hạt chuyển lên người La Thiếu Hằng, anh hơi cúi đầu cầm tay hắn, luồn ngón tay mình vào trong kẽ tay hắn.

Cảnh tượng mơ hồ trong trí nhớ đột nhiên trở nên rõ ràng trong nháy mắt này, khuôn mặt của cậu thiếu niên với người trước mắt hợp lại, chàng trai ngây ngô trẻ con năm đó đã trở nên chín chắn, tính cách dịu dàng như ngọc.

La Thiếu Hằng đã từ một cậu thiếu niên ngây ngô trưởng thành thành một người đàn ông xuất sắc, nhưng lúc em ấy nhìn mình, tình yêu nồng nhiệt trong mắt vẫn không thay đổi.

Những ấm áp và yêu thương đong đầy trong mắt anh, chỉ liếc mắt một cái, là có thể làm cho con tim hắn ấm áp.

Tim Thẩm Mạc Thành đập nhanh không thôi, nắm tay anh trong bàn tay mình.

La Thiếu Hằng thấy hắn không nói gì nhìn mình, hỏi: "Sao vậy"

Thẩm Mạc Thành im lặng nhìn anh, dùng tay kia sờ sờ mặt anh, thấp giọng dịu dàng nói: "Anh nhớ lại rồi."

"Nhớ lại là có ý gì… Chờ đã, anh nói gì!" La Thiếu Hằng bật dậy khỏi người hắn, kích động nói: "Lúc nãy anh nói anh nhớ lại Em có nghe lầm hay không"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!