Hôm nay La Thiếu Hằng ra ngoài đi dạo với má Vương cả buổi, không chịu được sự nhiệt tình của bà nên đến nhà bà làm khách ăn cơm đến tối mới về.
Vừa mở cửa liền thấy trong nhà tối om, anh tưởng rằng Thẩm Mạc Thành chưa về, nhưng khi bật đèn lại thấy giày của Thẩm Mạc Thành chiếc trước chiếc sau bị ném trên hành lang, có một chiếc bị lật cả lên, dễ dàng nhận thấy lúc cởi nó, chủ nhân của nó rất gấp.
Nhặt giày lên đặt vào trong tủ giày, La Thiếu Hằng vào phòng khách, đặt thức ăn khuya mình mua lên bàn, gọi một tiếng: "Thẩm Mạc Thành."
Trong nhà không có ai trả lời, trên lầu cũng tối om.
"Chẳng lẽ đã ngủ sao" La Thiếu Hằng cởi áo khoác cầm trên tay, đi tới cầu trang bật đèn tầng hai mới lên lầu.
Tầng hai rất yên tĩnh, lúc đi ngang qua khách phòng anh thấy cửa mở, dừng lại định tiện tay đóng cửa, nhưng mượn ánh đèn hành lang lại nhìn thấy trong phòng có một người đang ngồi trên giường, dáng vẻ hơi giống Thẩm Mạc Thành, nhưng do phòng hơi tối nên anh không thấy rõ lắm.
"Mạc Thành" La Thiếu Hằng đi vào, đưa tay định bật đèn bên cạnh, "Sao tối rồi mà không mở…"
"Đừng bật." Giọng nói của Thẩm Mạc Thành truyền ra từ trong bóng tối, khàn khàn như đã lâu không nói chuyện.
Nghe thấy giọng nói của hắn không ổn, La Thiếu Hằng cho rằng đã xảy ra chuyện gì, không lo chuyện bật đèn nữa, bước nhanh tới bên cạnh hắn hỏi: "Sao vậy Đã xảy ra chuyện gì sao"
Thẩm Mạc Thành không trả lời anh, chỉ cúi đầu, khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt của hắn.
"Thẩm Mạc Thành, anh sao vậy" La Thiếu Hằng hỏi, đưa tay định vỗ vai hắn, tay vừa mới đặt lên vai Thẩm Mạc Thành, người kia đột nhiên vươn tay dùng sức ôm lấy anh, xoay người một vòng đè anh xuống giường, sau đó môi lưỡi anh bị chiếm giữ.
Thẩm Mạc Thành hôn từ môi rồi chuyển sang trán anh, đi thẳng một mạch xuống lông mày, mắt, mũi, cuối cùng lại đặt lên môi anh lần nữa, dịu dàng hôn, mang theo ý nghĩa vô cùng quý trọng.
La Thiếu Hằng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy giây phút này Thẩm Mạc Thành cực kì cần được an ủi, anh ngoan ngoãn ngửa đầu hôn môi hắn, không hỏi thêm cái gì nữa.
Sau khi nụ hôn qua đi, Thẩm Mạc Thành ôm chặt anh, đầu tựa vào hõm vai anh, bất động hồi lâu.
La Thiếu Hằng không biết hắn làm sao, thử đùa giỡn một chút để phá tan bầu không khí: "Em chỉ ra ngoài một ngày mà thôi, anh luyến tiếc em như vậy sao Nếu không thì sau này ngày nào em cũng…"
Lời của anh còn chưa nói hết đã bị chất lỏng ấm áp trên cổ cắt đứt, tất cả những lời còn sót lại nghẹn trong cổ họng, cảm giác ẩm ướt ở cổ khiến anh trở nên thất thần trong nháy mắt, tim cũng run lên một cái.
Nhưng anh nhanh chóng có phản ứng, thấp giọng gọi hắn một tiếng: "… Mạc Thành"
Thẩm Mạc Thành không trả lời anh, thở dốc ồ ồ run rẩy ở cổ La Thiếu Hằng, mang theo áp lực và đau đớn rõ ràng.
Bất kể là trước kia hay bây giờ, đây là lần đầu tiên La Thiếu Hằng nhìn thấy Thẩm Mạc Thành như vậy, khiến cho anh vừa khó hiểu vừa lo lắng, đưa tay muốn ôm hắn, tay mới di chuyển một chút lại đụng phải thứ gì đó, lấy xem, thì ra là quyển sổ của mình, lập tức hiểu ra vì sao Thẩm Mạc Thành khác thường.
Anh đặt quyển sổ tay sang bên cạnh, vươn tay ôm đầu Thẩm Mạc Thành, đặt lên ót hắn khẽ vuốt ve: "Vì em đúng không"
Thẩm Mạc Thành vẫn không trả lời, nhưng hai cánh tay siết chặt lại đã chứng minh cho phán đoán của La Thiếu Hằng.
La Thiếu Hằng khẽ thở dài một tiếng, nhẹ giọng dỗ dành: "Chuyện đã qua rồi, không phải bây giờ em rất tốt sao Anh đừng để ý."
"… Xin lỗi, là lỗi của anh." Thẩm Mạc Thành ôm anh thật chặt, giọng nói khàn khàn truyền ra từ nơi cổ, mang theo sự tự trách và hối hận, "Không nên để em sống một mình cực khổ nhiều năm như vậy… Xin lỗi."
"Không cần nói xin lỗi, với em mà nói bây giờ đã là tốt nhất rồi, chí ít chúng ta đều tốt." La Thiếu Hằng cười nói, ánh mắt cũng không khống chế được mà từ từ cay cay, anh hít một hơi, đè nén cảm giảm đau xót từ trong ***g ngực xông ra, vuốt tóc Thẩm Mạc Thành dịu dàng an ủi hắn, "Chỉ lỡ một cái mười năm mà thôi, không phải chúng ta còn rất nhiều cái mười năm sao Chúng ta còn rất nhiều thời gian có thể ở bên nhau, có thể ở bên người kia đi hết đoạn đường còn lại, cũng có thể hoàn thành ước hẹn trước kia một lần nữa, như vậy… là đủ rồi."
Nói đến phần sau, âm cuối của anh cũng hơi run rẩy, nhưng khoé môi lại mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Anh thật sự nghĩ vậy, cho dù lúc trước anh có sống cực khổ thế nào, có bao nhiêu gian nan cũng không vấn đề gì, chỉ cần bọn họ đều còn sống, đó chính là vận may lớn nhất.
"Anh sẽ nhớ lại tất cả." Thẩm Mạc Thành thấp giọng hứa hẹn bên tai anh, "Sau đó dùng một Thẩm Mạc Thành hoàn chỉnh ở bên em, tin anh."
Câu nói này của hắn khiến cho tình tự La Thiếu Hằng vất vả lắm mới kiềm nén được nhanh chóng tan rã, hầu kết chuyển động mấy cái, vành mắt đỏ hoe nhỏ giọng nói một chữ "được", bàn tay vuốt ve tóc Thẩm Mạc Thành từ từ trượt xuống, ôm chặt lưng hắn, giống như muốn mượn cái ôm này để xua tan hết những đau đớn trong mấy năm gần đây.
Anh không ngừng gọi tên Thẩm Mạc Thành, Thẩm Mạc Thành cũng không ngại phiền hà mà đáp lại anh, hai con tim tương liên, xa cách mười năm, lại lần nữa nhảy lên dữ dội vì nhiệt độ của đối phương.
Hai người ôm nhau trong bóng tối rất lâu, La Thiếu Hằng đợi tâm trạng của Thẩm Mạc Thành bình ổn lại mới nói: "Em dẫn anh về làng du lịch của chúng ta xem, bây giờ vừa khéo là mùa Đông, em dẫn anh về tắm suối nước nóng được không"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!