Chương 33: (Vô Đề)

Sau khi Trần Trạm nói xong câu đó, Thẩm Mạc Thành không trả lời ngay, chỉ im lặng nhìn anh ta, ánh mắt sắc bén, mang theo sức ép và sự dò xét.

Tuy trong lòng Trần Trạm cảm thấy hơi áp lực với ánh mắt bức bách của hắn, nhưng không biểu lộ gì, vẫn giữ nụ cười ấm áp nhìn thẳng hắn, anh ta chắc chắn Thẩm Mạc Thành sẽ đồng ý.

Thật vậy, một khắc sau Thẩm Mạc Thành nói: "Nói nghe xem."

Thẩm Mạc Thành thu lại vẻ uy hiếp, Trần Trạm thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm thán một câu không hổ là người bề trên, chậm rãi nói: "Tôi cũng đã từng điều tra anh, nhưng đường đi không đủ, những thứ điều tra được không nhiều lắm, nhưng cũng biết mười hai năm trước Thẩm gia các người đã từng tuyên bố với bên ngoài rằng anh bị bệnh liệt giường phải nghỉ ngơi."

"Cậu muốn nói gì" Thẩm Mạc Thành hỏi.

"Có chuyện tôi rất tò mò, tuy anh có thể điều tra chuyện của La Thiếu Hằng, nhưng không nghĩ rằng tư liệu anh điều tra được là giả sao Giữa người nhà của anh và La Thiếu Hằng, anh chọn tin vào một người xa lạ mà anh hoàn toàn không nhớ sao" Trần Trạm hỏi.

Thẩm Mạc Thành không trả lời anh ta ngay, ngón tay khẽ vuốt ve mép tách giống như đang suy nghĩ những lời này của anh ta, lát sau mới chậm rãi nói: "Dù là giả, cũng sẽ có ngày chân tướng được phơi bày, tôi nghĩ các người còn chưa đến mức dùng những việc này để gạt tôi, cái giá cho việc lừa dối tôi không hề nhẹ."

Giọng nói của Thẩm Mạc Thành rất nhẹ, ánh mắt quyết đoán nhìn Trần Trạm khiến người ta không rét mà run, sau đó giống như nghĩ tới chuyện gì đó, lệ khí trong mắt lập tức tan biến, thay đổi giọng điệu nói: "Hơn nữa tôi tin tưởng em ấy."

Hắn tin La Thiếu Hằng, cho dù không nhớ lại chuyện của hai người, nhưng trong tiềm thức vẫn chọn tin anh.

Không có trí nhớ vẫn chọn tin tưởng không lý do sao Lời nói của hắn khiến cho Trần Trạm cười một tiếng, thả lỏng phòng bị trong lòng, vẻ mặt thành tâm hơn so với lúc nãy, cười nói: "Đã như vậy thì tôi yên tâm, Thiếu Hằng không tin lầm người. Anh muốn hỏi gì"

"Những gì cậu biết tôi đều muốn biết." Thẩm Mạc Thành nói, chỉ cần có liên quan đến La Thiếu Hằng, hắn đều muốn biết.

"Vậy hình như hơi nhiều." Trần Trạm nói, anh ta nhìn thiết kế của phòng trà, hỏi, "Đúng rồi, ông chủ của nhà hàng này, tôi đoán là anh đúng không"

"Không sai." Thẩm Mạc Thành gật đầu.

Trần Trạm thu hồi tầm mắt, nâng tách trà lên nhấp một hớp: "Tôi đã từng xem qua bản thiết kế tương tự trong tập tranh của Thiếu Hằng, cậu ấy đã từng thiết kế một nhà hàng nhỏ, lúc nãy tới tôi có để ý thiết kế của bên anh một chút, rất giống thiết kế của cậu ấy."

Thẩm Mạc Thành nhớ lại lúc trước tới ăn cơm, La Thiếu Hằng có phản ứng thất thần khi nhìn thấy nhà hàng, lúc ấy hắn cho rằng người kia ngạc nhiên với thiết kế cổ điển của nhà hàng, không hề nghĩ rằng hoá ra là vì nguyên nhân này Nhưng vì sao không nghe em ấy nhắc

"Anh đã từng xem bản thiết kế của cậu ấy sao" Trần Trạm thấy hắn im lặng lại hỏi.

"Không." Thẩm Mạc Thành nói xong, lại thấy không đúng nên nói thêm một câu, "Có lẽ lúc trước đã xem, tôi không nhớ rõ."

"Có lẽ vậy, lúc cậu ấy thiết kế cũng là lúc sống với anh." Trần Trạm nói, "Có thể nói cho tôi nghe nguồn gốc của nhà hàng không"

"Có thể."

Nhà hàng cũng giống như Panna Cotta, chỉ là một khái niệm mơ hồ trong đầu Thẩm Mạc Thành, Panna Cotta không tồi, các bước làm bánh không tính là phiền phức, hắn tìm một đầu bếp làm đồ ngọt nghiên cứu một hồi là có thể làm được, còn nhà hàng mất nửa năm mới có thể hoàn thành bản thiết kế.

"Không ngờ anh quên đi chuyện quan trọng nhất, mà lại có ấn tượng với những thứ này." Trần Trạm nghe xong nở nụ cười.

Thẩm Mạc Thành nghe vậy khẽ cau mày, có chút không vui với cách nói này của anh ta, nhưng sự thật là thế nên hắn cũng không phản bác lại.

"Thật ra tôi rất tò mò, tại sao sau khi tỉnh lại anh nhớ chuyện trước kia, nhưng chỉ quên chuyện của La Thiếu Hằng Còn người nhà của anh, vì sao lại muốn che giấu rằng anh không gặp tai nạn mười hai năm trước mà là mười năm trước" Trần Trạm hỏi.

Thẩm Mạc Thành khẽ cau mày, cái này hắn cũng thấy kỳ lạ, nếu có thể mơ hồ nhớ lại một vài chuyện liên quan đến La Thiếu Hằng, nhưng vì sao lại không có chút ấn tượng nào với chính anh

"Trong y liệu có một cách nói thế này, sau khi con người bị thương thì tiềm thức sẽ ép người đó quên đi những chuyện quá đau khổ, khiến cho một phần ký ức bị hỗn loạn hoặc biến mất, nhưng tôi cảm thấy anh không thuộc loại này, dù sao với hai người mà nói, thật sự đau khổ chỉ có La Thiếu Hằng, không phải anh." Trần Trạm nhìn hắn, ánh mắt vừa mới nhã nhặn liền tỏ vẻ hung hăng, "Nếu cậu ấy chưa từng quên, vậy sao anh có thể quên Chẳng lẽ trong lòng anh, cậu ấy vốn không quan trọng"

"Đương nhiên quan trọng!" Thẩm Mạc Thành không chút nghĩ ngợi phản bác lại anh ta.

Làm sao có thể không quan trọng, dù không có trí nhớ, với hắn mà nói La Thiếu Hằng cũng là người có thể chạm đến đáy lòng hắn, thấy những chuyện anh đã trải qua trong quá khứ hắn sẽ đau lòng, sẽ hận mình không chăm sóc tốt cho anh, hận không thể thay anh chịu đựng những đau khổ mà anh phải chịu.

Bởi vì La Thiếu Hằng nói hắn từng mất trí nhớ, nhưng hắn không nắm bắt được, vừa mới suy nghĩ liền cảm thấy trong não đau đớn, ngăn cản hắn tiếp tục tìm tòi.

"Tôi cũng chỉ thuận miệng nói ra, loại tình huống này cũng không chắc là không có." Trần Trạm thấy sắc mặt hắn có chút không ổn, gân xanh trên trán căng ra như đang chịu điều gì đó đau khổ, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn, thay đổi đề tài, "Năm trước có lần tôi và La Thiếu Hằng gặp nhau, trên đường về đột nhiên cậu ấy đuổi theo một chiếc xe, lúc đó tôi lo lắng có chuyện nên đuổi theo, đến bên kia cầu vượt thấy cậu ấy đứng đó thất hồn lạc phách, tôi hỏi cậu ấy làm sao, cậu ấy nói nhìn thấy anh."

Cầu vượt…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!