Chương 32: (Vô Đề)

Thẩm Vân vào thư phòng, đưa tư liệu hôm nay mang về cho Thẩm Mạc Thành: "Boss, đây là tư liệu mới nhất thu thập được."

Kể từ khi biết chuyện của mình và La Thiếu Hằng, Thẩm Mạc Thành luôn khẩn cấp muốn biết năm đó sau khi mình gặp tai nạn thì La Thiếu Hằng xảy ra chuyện gì, nhất là hôm nay sau khi biết La Thiếu Hằng đã từng bị trầm cảm, ý nghĩ này càng mãnh liệt hơn.

Nhận lấy tư liệu, hắn không nói hai lời liền mở ra xem, còn chưa xem xong trang đầu tiên, gương mặt đã sầm lại, ánh mắt dừng lại trên ba chữ trại an dưỡng.

"La thiếu đã từng bị trầm cảm và biếng ăn, chứng trầm cảm kéo dài năm năm, hơn nữa còn từng vì chứng này mà có khuynh hướng tự sát." Thẩm Vân báo lại cho Thẩm Mạc Thành thông tin hôm nay tìm được, lúc xem tư liệu cậu cũng rất ngạc nhiên, dù sao trông dáng vẻ bây giờ của La Thiếu Hằng không nhận ra anh đã từng ở trại an dưỡng lâu như vậy, tình trạng của anh trông không hề giống người có bệnh này.

Trầm cảm, biếng ăn, trại an dưỡng.

Chỉ ba từ này hợp lại liền có thể tưởng tượng ra lúc trước La Thiếu Hằng sống như thế nào, tim Thẩm Mạc Thành như bị cái gì đó siết lại, khiến hắn có hơi không hít thở được, ánh mắt nhìn chăm chú vào tư liệu trên tay.

Trong tư liệu có ảnh chụp La Thiếu Hằng lúc ở trại an dưỡng, anh mặc áo sơ mi trắng tay dài, đứng sau khung cửa sổ cách lưới bảo vệ nhìn ra ngoài, gương mặt tái nhợt không có biểu cảm gì, ánh mắt thất vọng mơ màng không hề có tiêu điểm, giống như một con rối dây không có linh hồn.

Phía trên ghi chú rõ lúc anh vào trại an dưỡng là năm thứ hai sau khi Thẩm Mạc Thành gặp tai nạn, cũng chính là năm anh hai mươi mốt tuổi, Thẩm Mạc Thành còn nhớ rõ nụ cười ấm áp của anh trong máy quay, gương mặt cong cong không hề giống như cậu thiếu niên chán nản u ám trước mắt này, trong máy quay anh có bao nhiêu tinh thần phấn khởi thì anh trong hình trầm lắng nặng nề bấy nhiêu.

Lưới bảo vệ to lớn giống như một cái lưới kiên cố trói buộc anh trong căn phòng bệnh bé nhỏ, người như cái xác không hồn, ý chí cầu sinh cuối cùng biến mất ở căn phòng như nhà giam này.

Khi "tận mắt" nhìn thấy thi thể bị cháy đen hoàn toàn biến dạng của người mình yêu, chắc anh thật sự không muốn sống nữa.

Trong lòng Thẩm Mạc Thành hơi siết lại, từ nhỏ cho tới lớn, cơn đau đớn từ từ bao phủ trái tim, chỉ là một tấm hình mà lại khiến cho hắn không chịu nổi.

Hắn không cách nào tưởng tượng được, mấy năm nay La Thiếu Hằng làm sao để có thể chịu đựng nổi, làm thế nào để đi từng bước trở thành dáng vẻ như bây giờ, tiến từng bước một tới trước mặt mình.

Những chuyện này La Thiếu Hằng không hề đề cập tới dù chỉ là một câu, đối với chuyện mình không nhớ lại tuy em ấy khổ sở nhưng không hề trách hắn, ngược lại còn nói chỉ cần mình sống đã là may mắn lớn nhất, giống như những giày vò mà em ấy chịu đựng trong mấy năm nay không đáng để nhắc tới trước mặt mình.

"Boss, phía sau còn tư liệu, chính là chuyện của La thiếu với người yêu lúc trước của anh ấy." Thẩm Vân thấy hắn vẫn dừng lại trên tấm ảnh của La Thiếu Hằng, lên tiếng nhắc nhở.

Thẩm Mạc Thành thu lại tâm tình, đè nén nỗi buồn đang cuồn cuộn trong lòng, tiếp tục lật ra sau.

Phía sau là một vài chuyện đã xảy ra trong hai năm hắn và La Thiếu Hằng sống ở đó, bởi vì từng bị người khác cố tình xoá đi nên tư liệu thu thập được cũng không tính là nhiều, nhưng đủ để chứng minh tình cảm năm đó của hai người sâu sắc thế nào.

Mà trong tư liệu cũng cho hắn biệt một chuyện chưa từng ngờ tới —— năm đó La Thiếu Hằng vì hắn mà cắt đứt quan hệ với La gia.

——Em đã mười năm không đón giao thừa ở nhà.

Những lời La Thiếu Hằng nói trong đêm giao thừa hôm đó chợt thoáng qua đầu, lúc đó hắn vẫn chưa biết chuyện của mình và La Thiếu Hằng, cũng không để ý nhiều, nhưng không ngờ tất cả nguyên nhân đều do mình.

Nhớ lại giọng nói đau lòng tự giễu lúc đó của La Thiếu Hằng, hắn cảm thấy áy náy, hơn nữa còn không khỏi đau lòng.

Lúc trước mình có tài đức gì mà khiến cho em ấy làm đến mức như vậy.

"Sau khi La Thiếu Hằng rời khỏi La gia, hình như anh ấy ở trong một căn nhà gần trường học với Thẩm Mạc Thành." Mỗi lần Thẩm Vân nói đến ba chữ Thẩm Mạc Thành đều cảm thấy có chút quái lạ, giống như đang gọi thẳng tên của ông chủ, "Lúc đó Thẩm Mạc Thành làm logistics, công ty khởi bước không được bao lâu thì anh ta gặp chuyện, cũng chính tai nạn của anh ta tạo ra bệnh trầm cảm cho La thiếu, sau khi nhập viện La thiếu nghỉ học, cũng từ chối lời mời của học viện hoàng gia nước Y."

Nói đến phần sau Thẩm Vân có chút thương tiếc, nếu La Thiếu Hằng không xảy ra chuyện như vậy, bây giờ anh nhất định có thành tích siêu phàm trong mỹ thuật.

Thẩm Mạc Thành tiếp tục giở tư liệu ra sau, phía sau ghi chép một vài thông tin anh đi du lịch khắp nơi sau khi rời trại an dưỡng, còn kèm theo không ít ảnh của anh, những tấm ảnh từ tiểu học đến bây giờ đều có, giống như một quyển hồ sơ tuổi tác, hiển thị trước mặt Thẩm Mạc Thành mỗi một thay đổi của La Thiếu Hằng trong mấy năm nay.

Sau những tấm ảnh này còn có tấm ảnh chụp chung của La Thiếu Hằng với Thẩm Mạc Thành, rõ hơn nhiều so với ảnh trong tư liệu trước, chứng minh rằng người điều tra đã tốn nhiều công sức.

"Boss…" Thẩm Vân nhìn ánh mắt của hắn dừng lại trên tấm ảnh chụp chung, có mấy lời không biết nên nói hay không.

"Có chuyện cứ nói." Thẩm Mạc Thành thấp giọng nói.

"… Nói thật, tôi suýt chút nữa xem người này thành ngài, thật sự quá giống." Thẩm Vân nhìn ảnh trong tư liệu nói, lúc mới lấy được tư liệu cậu thật sự hoảng sợ, có vài biểu cảm trông giống hệt boss, cũng khó trách La Thiếu Hằng xem boss thành "Thẩm Mạc Thành".

Thẩm Mạc Thành không để ý lời của cậu, cũng không giải thích người trong ảnh chính là mình, bây giờ toàn bộ tâm tư của hắn đều đặt trên chuyện La Thiếu Hằng từng ở trong trại an dưỡng bốn năm, chứng trầm cảm của anh nghiêm trọng bao nhiêu mà cần phải ở trong một nơi như trại an dưỡng suốt bốn năm!

"Boss, ngài làm sao vậy" Thẩm Vân chú ý tới sắc mặt hắn có gì đó không ổn, vội vàng an ủi hắn, "Ngài đừng để ý nhiều, tuy anh ta là người yêu trước kia của La thiếu, nhưng người cũng đã chết…" Nói được một nửa cậu đột nhiên im miệng, lưng bị ánh mắt của Thẩm Mạc Thành nhìn đến lạnh run.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!