Chương 3: (Vô Đề)

"Anh Hằng"

Người bên cạnh lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của La Thiếu Hằng, anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của Vương Tiểu Tuyền anh mới nhận ra là mình thất thần, vội vàng chỉnh lại tâm trạng, tiếp tục trao đổi với Vương Tiểu Tuyền về tình hình công việc ở làng du lịch.

Mất cả buổi chiều để xử lí xong công việc, La Thiếu Hằng tiếp tục sắp xếp công việc cho ổn, dặn dò Vương Tiểu Tuyền phải trông nom làng du lịch cho tốt.

Vương Tiểu Tuyền nghe vậy liền đoán anh sắp đi xa nhà, lập tức hỏi: "Anh Hằng, anh phải ra ngoài sao"

"Đúng vậy, chắc khoảng nửa tháng." La Thiếu Hằng nói, anh đã sắp xếp xong lộ trình và thời gian.

"Vậy anh chú ý an toàn, đi chơi vui vẻ." Vương Tiểu Tuyền đã quen với việc La Thiếu Hằng thường hay đi xa nhà, nên cũng không hỏi nhiều.

"Ừm, vất vả cho em." La Thiếu Hằng vỗ vỗ vai cậu nhóc, cười nói, "Anh về sửa soạn đồ đạc đây, có việc thì gọi cho anh."

"Uầy, mệt thật." Vương Tiểu Tuyền tiễn anh ra khỏi phòng làm việc mới quay lại tiếp tục sắp xếp tư liệu.

Ngày hôm sau La Thiếu Hằng ra ngoài, lần này anh đi Tây Diêm cổ trấn. Tây Diêm cổ trấn là một thành phố biển có phong cảnh rất nổi tiếng, nhưng mục đích chuyến đi này của anh không phải để du lịch, mà là đến để thực hiện lời hứa.

Nói là thực hiện lời hứa, nhưng thật ra cũng không thể nói vậy, bởi vì nguyện vọng của anh không thành hiện thực.

Cách mười năm, lại một lần nữa đứng dưới chân núi Cổ Nham Tự, trong lòng La Thiếu Hằng bình lặng lạ thường, không hề có cảm giác khó chấp nhận như trong tưởng tượng. Mà cũng phải nói, bây giờ anh đã có thể nở nụ cười tán gẫu với tấm bia mộ của Thẩm Mạc Thành, thì sao lại sợ một ngôi miếu đá gửi gắm vô vọng.

Thạch miếu như ẩn như hiện giữa sườn núi, ánh sáng mặt trời vươn qua kẽ lá trong rừng chiếu lên đỉnh thạch miếu, từ phía dưới nhìn lên có vẻ hơi hư ảo.

La Thiếu Hằng thu tầm mắt, từ từ cất bước đi lên từng bậc thang, sức lực như đang giẫm lên con tim anh, từng bước từng bước, dần dần giẫm rối cả con tim vốn yên ả như nước.

Bước lên bậc thang cuối cùng, La Thiếu Hằng dừng chân, có hơi hoảng hốt nhìn cổng lớn của thạch miếu, đứng yên tại chỗ một hồi mới vào trong miếu đường.

Cảnh trí bên trong đại sảnh của thạch miếu vẫn mang vẻ mơ hồ như lần đầu tiên tới đây, tượng phật khổng lồ từ ái cũng không thay đổi, xung quanh đại sảnh có vài sa di(1) hỏi thăm lữ khách, hướng dẫn lữ khách lần lượt lên dâng hương cúng bái, xin quẻ xin đáp.

Nhìn dáng vẻ của các lữ khách, La Thiếu Hằng như nhìn thấy chính mình năm đó.

Sau khi yêu Thẩm Mạc Thành, mỗi khi La Thiếu Hằng nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, nhớ tới bộ dạng khắp người đều là máu nằm hôn mê trong con hẻm của Thẩm Mạc Thành, anh đều thấy bất an, nhất là khi Thẩm Mạc Thành không hề có chút kí ức nào của trước kia, căn bản là không biết có kẻ thù nào, không biết sẽ phải xảy ra chuyện gì.

Anh nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nhờ người đi mua một đôi tràng hạt, chạy tới Cổ Nham Tự không xa ngàn dặm xin Liễu Trần đại sư khai quang, hy vọng nó có thể phù hộ cho Thẩm Mạc Thành bình an; ngoài ra anh còn thỉnh cầu, học tam khấu cửu bái như trong sách, thành tâm thật thà cầu phúc cho người anh yêu nhất.

Nhưng không ngờ, có làm nhiều hơn nữa thì vẫn không thể bảo vệ hắn bình an.

Tràng hạt ở đây, nhưng người đã xa cách mãi mãi.

"Chào thí chủ." Một sa di thấy anh đứng yên, đi tới hỏi thăm: "Xin hỏi thí chủ muốn dâng hương ạ"

"À, đúng vậy." La Thiếu Hằng nở nụ cười nhã nhặn, rồi anh dâng tiền nhan đèn, nhận lấy ba cây nhang cắm vào giữa lư hương, lui về sau vài bước quỳ xuống Phật đệm.

Tư thế lễ Phật của La Thiếu Hằng rất đúng chuẩn, vì lúc trước có tới đây cầu phúc cho Thẩm Mạc Thành, anh đã xem qua không ít tư liệu, cũng đã từng hỏi thăm những Phật gia chuyên nghiệp, lấy thành tâm đổi lấy tâm an.

Lễ Phật xong, La Thiếu Hằng hỏi sa di ở bên cạnh: "Cho hỏi Liễu Trần đại sư có ở đây không"

"Chủ trì đang tụng kinh trong thiền phòng ở hậu viện." Sa di đáp.

"Làm phiền tiểu sư phụ chuyển cái này cho Liễu Trần đại sư giúp tôi, nói là La Thiếu Hằng có việc xin gặp Liễu Trần đại sư." La Thiếu Hằng cởi tràng hạt trong tay ra đưa cho sa di, khi đó Liễu Trần đại sư khai quang, có xuyên một viên bồ đề cho anh, coi như là tín vật để anh quay lại cầu kiến.

Sa di nhận lấy tràng hạt, nói một câu "Xin chờ." rồi đi vào nội viện.

Trong lúc La Thiếu Hằng đợi, có không ít lữ khách mới lục tục vào trong đại sảnh, không có ai không cúng bái lễ Phật. Trong chùa có một đại sư phụ chuyên giải xăm, đa số lữ khách đến đây lễ Phật đều xin một quẻ, không phải để tâm tuởng thành sự thật, có khi cũng vì xin một tâm an.

La Thiếu Hằng nhớ năm đó mình cũng vậy, nhưng anh chỉ xin quẻ mà không xin giải đáp. Bởi vì cảm giác như tiên đoán này khiến cho anh của lúc đó cảm thấy trong lòng có chút bất an sợ hãi, tuy muốn biết câu trả lời, nhưng cũng sợ cái mình lấy được không phải là mong muốn trong lòng.

Cũng may là Liễu Trần đại sư đồng ý khai quang cho tràng hạt, đồng thời còn xuyên bồ đề của Cổ Nham Tự vào tràng hạt của hai người, trấn an sự lo lắng trong lòng anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!