Lúc môi Thẩm Mạc Thành đè lên, mắt La Thiếu Hằng hơi trợn to, ngây ngốc nhìn hắn.
Anh chỉ muốn đòi một chút lợi lộc thôi, không ngờ lại tạo ra một phần thưởng lớn.
"Nhắm mắt lại." Thẩm Mạc Thành hơi lùi lại một chút, đặt chóp mũi mình lên mũi anh dụ dỗ.
Ở cự ly gần như vậy, hơi thở của hắn phả lên khoé môi La Thiếu Hằng, mang theo sự hấp dẫn mờ ám, còn khiến người ta tê dại hơn cả cái hôn môi lưỡi quấn nhau của tối qua.
Xa nhau mười năm, La Thiếu Hằng chưa từng thân mật với ai như vậy, huống chi người trước mắt này còn là người mình tâm tâm niệm niệm nhiều năm.
Bàn tay của Thẩm Mạc Thành đang đặt trên mặt anh lúc này như có lửa, gần như đốt cháy cả người anh.
Muốn thân mật hơn chút nữa.
Trong lòng anh nghĩ vậy, chủ động đưa tay ôm cổ Thẩm Mạc Thành, hơi ngẩng lên, đôi môi đã tách ra của hai người lại lần nữa dán vào nhau.
Anh chủ động khiến cho Thẩm Mạc Thành hơi dừng lại, ngay sau đó hắn đảo khách thành chủ, ngậm lấy môi anh, sau khi mút mầy lần mới đưa đầu lưỡi vào trong miệng anh, làm nụ hôn này sâu thêm.
Nụ hôn này kéo dài rất lâu, tay Thẩm Mạc Thành khẽ vuốt ve má La Thiếu Hằng, đầu lưỡi luồn vào trong miệng, liếm mút cái lưỡi mềm mại của anh, trao đổi nước bọt của nhau làm phát ra tiếng "chụt chụt" ướt át.
Môi lưỡi quấn lấy nhau phát ra âm thanh mờ ám khiến cho La Thiếu Hằng có hơi xấu hổ nhưng cũng không nỡ buông Thẩm Mạc Thành ra. Một tay anh câu lấy cổ Thẩm Mạc Thành, một tay đỡ hông hắn, khẽ nhếch miệng mặc cho đầu lưỡi của hắn quấy nhiễu trong miệng mình, nước bọt không kịp nuốt xuống trượt qua khoé môi, kéo ra một sợi tơ bạc, lại nhanh chóng bị liếm đi.
"Thích không" Thẩm Mạc Thành khẽ hôn lên môi anh, thấp giọng hỏi.
"Thích lắm." La Thiếu Hằng chỉ nói hai chữ, rồi lại ngẩng lên hôn hắn.
Hôn hôn mấy cái lại biến thành nằm trên giường, Thẩm Mạc Thành đè trên người anh, môi lưỡi ấm áp trượt đến cổ, mút ra từng kí hiệu màu đỏ ở đó.
La Thiếu Hằng ôm hông hắn, hơi ngửa đầu lên, cảm giác tê dại ở cổ làm cho anh khẽ rên rỉ, phát ra giọng mũi như sung sướng.
Âm thanh này của anh khiến cho Thẩm Mạc Thành dừng động tác lại một chút, ngay sau đó lại chặn miệng anh.
Nụ hôn lần này có hơi thô lỗ, cuối cùng La Thiếu Hằng chỉ có thể túm tay áo Thẩm Mạc Thành bảo ngừng lại.
Mùi vị được hôn anh rất tốt, Thẩm Mạc Thành có hơi không ngừng lại được mà mút môi dưới anh mấy cái mới lùi lại, cúi đầu nhìn anh.
Vì đang thở dốc nên mặt La Thiếu Hằng hơi ửng đỏ, nhưng đôi môi bị mút quá độ còn đỏ hơn thế, mang theo sự mê hoặc trần trụi, đã thế anh còn không tự chủ được dùng lưỡi liếm khoé môi mình, khiến cho con ngươi của Thẩm Mạc Thành càng sâu hơn, bàn tay vuốt ve gương mặt ửng đỏ của anh, nói: "Đừng kích thích anh."
"Hửm" La Thiếu Hằng không hiểu nên nhìn hắn.
Ngón cái của Thẩm Mạc Thành dời lên phía trước, đặt lên khoé môi ướt át của anh, mờ ám xoa xoa mấy cái.
Ngón tay thô to vuốt ve lên đôi môi mềm, nhiệt độ trên tay hắn khiến La Thiếu Hằng có chút mơ màng, lúc nãy anh chỉ cảm thấy môi mình bị mút hơi tê nên liếm môi theo bản năng, không ngờ trong mắt Thẩm Mạc Thành lại là kích thích.
… Người này quá háo sắc.
"Khụ." Anh giả vờ ho một tiếng, đẩy Thẩm Mạc Thành, "Anh nặng quá."
Thẩm Mạc Thành dùng tay chóng mình lên, nhìn đôi tai đỏ bừng của La Thiếu Hằng, đột nhiên rất tò mò trước đây lúc mình hôn em ấy, có phải em ấy cũng phản ứng như thế này hay không, vậy nếu mình tiến gần hơn một bước, em ấy sẽ có phản ứng gì…
Nghĩ đến đây, hắn có cảm giác như trong bụng có ngọn lửa đang cháy.
… Bình tĩnh chút nào, cơ thể em ấy vẫn chưa tốt hoàn toàn.
Thẩm Mạc Thành thầm nói trong lòng, đưa tay ra kéo anh lên khỏi giường, nhịn không được lại cúi đầu hôn lên môi anh thêm một cái, nói "Ngủ ngon" rồi đứng dậy rời khỏi phòng, còn tiện tay đóng cửa lại giúp anh.
Sau khi hắn đi, La Thiếu Hằng yên lặng ngồi một hồi, trên mặt không có biểu cảm gì, ra vẻ lão tăng đang ngồi thiền.
Sau một lúc lâu, anh đột nhiên xoay người một cái, nhào vào chăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!